0
Following
0
Follower
0
Boost

Những người con của Miyazaki [part4]

My Neighbour Totoro, 1988 (Ông hàng xóm Totoro) Dân điện ảnh cho rằng Totoro là siêu phẩm để đời của Miyazaki, kể về một gia đình ở Nhật vào những năm 50s. Bà mẹ của gia đình bị bệnh lao, nên bố và cô chị Satsuki lẫn cô em Mei dọn về quê sống để mẹ tiện chữa bệnh (mẹ của Miyazaki cũng từng bị lao và cả nhà ông cũng về quê giống hai chị em trong phim). Khi ở quê, hai chị em phát hiện ra thần rừng Totoro và những người bạn dễ thương của vị thần nhiều lông êm ái này. Phim vẽ rất chi tiết và tỉ mẩn, nếu bạn xem vào năm 2013 thì bạn vẫn không cảm thấy nó lỗi thời. Miyazaki nói về phim: “Tôi không thể làm cái kiểu phim, bạn biết đấy, giết kẻ xấu, sau đó mọi người đều vui vẻ. Thật sự là tôi không làm được. Tôi nghĩ khi trẻ em lớn độ 3-4 tuổi, chúng nên xem Totoro. Đây là một phim rất ngây thơ. Tôi muốn làm một phim mà trong đó có một con ‘quái vật’ sống ngay cạnh nhà bạn, nhưng bạn không thấy nó. Giống như lúc bạn đi rừng, bạn cảm nhận được cái gì đấy lạ. Bạn không biết đó là gì, nhưng bạn cảm được một sự hiện hữu nhất định. Chuyện này thường xuyên xảy đến với tôi.” Miyazaki nói thêm rằng trẻ em nhạy cảm hơn người lớn, nên hai bé trong phim nhìn thấy Totoro, còn người lớn thì không. via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/ Hãy cùng "Join" Cộng đồng Ghibli Tiếng Việt nhé: http://goo.gl/aXJDFB

Những người con của Miyazaki [part3]

Laputa, 1986 (Laputa: Lâu đài trên trời) Phim thứ ba của Miyazaki, câu chuyện diễn ra tại Anh Quốc vào khoảng thế kỷ 19 (Miyazaki rất mê Anh, một phần vì ông thích truyện thiếu nhi của các tác giả Anh Quốc), phim kể về cậu bé Pazu, cô bé Sheeta, và nhóm hải tặc trong cuộc tìm kiếm tòa lâu đài bay trên trời trong truyền thuyết. Hiện giờ thì ai cũng công nhận là phim này hay, nhưng lúc mới công chiếu thì phim không thu về lợi nhuận. Miyazaki cảm thấy rằng thất bại ở phòng vé gắn liền với việc ông chọn nhân vật chính là cậu bé Pazu sống ở một xóm mỏ, nên hầu hết các nhân vật chính của ông sau này là phụ nữ. (Chắc Miyazaki nghĩ quẩn thôi, chứ nhân vật nam của ông lúc nào cũng thú vị). Sheeta và Pazu trong Laputa. Laputa lấy cảm hứng từ vương quốc trên mây Laputa trong truyện “Những cuộc phiêu lưu của Gui-li-vơ”. Của đáng tội, Miyazaki không biết rằng puta trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa “gái điếm”, nên khi phân phối ở nước ngoài, họ đổi tên phim thành “Castle in the Sky” và Miyazaki cũng đồng ý cho đổi. Miyazaki nói: “Tôi muốn làm một phim phiêu lưu có cậu bé đóng vai chính, cậu luôn đấu tranh và có nhiều ước mơ. Và tôi xác nhận được rằng thiên hạ không vào rạp để xem những phim này. Sau một thời gian, mọi người bắt đầu nói ‘Tôi rất yêu phim Laputa’. Nhưng lúc công chiếu thì phim lại không tìm được nhiều khán giả. Xã hội chỉ công nhận những chàng trai có nghề nghiệp là đàn ông trưởng thành. Đối với phụ nữ, sự hiện diện của cô cũng đã đủ để biến cô thành một nhân vật, nhưng đàn ông thì phải có công việc, có địa vị, hoặc một số mệnh nào đó. Thế nên một cậu bé làm việc tay chân như Pazu không hút khách cho lắm. Ước gì tôi có thể làm thêm một phim có nhân vật chính là một cậu bé khoảng 8 -9 tuổi nữa. Các bé trai, đôi lúc chúng nhận một kết cục rất bi kịch trong thế giới này.” via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/

[Ghibli Minigame] - Bình luận yêu thương Tập 4 - Seita & Setsuko Yokokawa (2015-06-16)

Chào các bạn yêu thích Ghibli, Nhằm tạo nên những sân chơi mới để có thể mang thế giới Ghibli đến với nhiều người hơn. Ngày hôm nay Hội những người yêu thích phim hoạt hình của Ghibli Studio tổ chức trò chơi "Bình luận yêu thương - Nhận quà tưng bừng". Ghibli Studio sẽ đăng 01 nhân vật Ghibli lên Vingle, mỗi tập chơi kéo dài 05 ngày ^_^. CÁC BẠN THAM GIA BẰNG CÁCH: Bước 1: Đăng nhập Vingle bằng tài khoản Facebook của các bạn. Bước 2: Comment ngay dưới thẻ này ý kiến hoặc kỉ niệm của các bạn về nhân vật trong Tập đó.
SureuTừng được nhiều nhà phê bình nổi tiếng trên thế giới ( như Roger Ebert) khen ngợi - Mộ đom đóm được coi như là một bộ phim "phản chiến" đầy tính nhân bản. Nhưng đó là cách nhìn dưới góc độ vĩ mô, còn riêng mình, với cảm xúc chủ quan, thì Mộ đom đóm là bộ phim khiến mình thấy đau đớn nhất. Chắc là các bạn sẽ bật cười khi mình nói như thế. Nhưng mình thấy không chỉ có mình, mà ngay cả anh trai mình cũng đã từng khóc khi xem Mộ đom đóm, có lẽ vì lúc đó 2 anh em còn nhỏ, và chưa đủ khôn để biết cuộc sống này - cuộc sống tuyệt đẹp của chúng ta - chỉ tồn tại một thời gian rồi tất cả mọi người sẽ đi đến một cái đích. Mộ đom đóm - Seita và Setsuko cũng vậy, mình cũng có anh trai, nên hiểu cảm giác ruột rà thủ túc là như thế nào, chẳng ai có thể lạnh lùng vứt đi một phần cuộc sống của mình đúng không? Setsuko! Setsuko! Mình thực sự hiểu cảm xúc của cô bé, khi mà chứng kiến cảnh mẹ chết trong bom đạn - thân xác mẹ tàn dại dưới những dải băng trắng, mẹ thậm chí còn không thể nâng niu và cười với cô bé, thật đau xót biết bao! Mình thực sự sẽ khó để HIỂU được nỗi đau của cô bé, bởi vì chỉ người trong cuộc thấu hiểu hết nỗi đau tột cùng chua xót đến mức nào? Nhưng đồng cảm và chia sẻ một phần nỗi đau với Setsuko, mình BIẾT được cảm giác mất người thân là như thế nào, cuộc đời đâu phải những người thân yêu đều sống mãi với mình được... Chắc ít bạn nào biết anime Mộ đom đóm phỏng theo cuốn tiểu thuyết bán tự truyện của Nosaka Akiyuki - người chị của ông đã mất vì nạn đói trong giai đoạn chiến tranh năm 1945, Nosaka viết cuốn tiểu thuyết như một lời xin lỗi với người chị đã khuất và để giúp ông chấp nhận bi kịch trong quá khứ. Nên có thể nói những cảm xúc của Seita và của Setsuko cũng chính là cảm xúc thật, cuộc sống thật - cuộc sống không chỉ của riêng Seita - Setsuko, không chỉ của riêng Nosaka - người chị, mà còn là của tất cả người dân Nhật Bản, và những ai đã từng trải qua chiến tranh. Người Việt Nam mình cũng từng ngàn năm phương Bắc đô hộ, trăm năm phương Tây xâm chiếm, có lẽ không ít bạn cũng từng được nghe ông bà cha mẹ kể ngày xưa khổ như thế nào, đói khát và nước mắt ra sao! Mộ đom đóm có những hình ảnh rất chân thực và đậm chất văn hóa Nhật Bản - miêu tả bi kịch con người trong chiến tranh và lòng tự tôn của người Nhật. Chắc nhiều bạn có đọc phê bình hoặc theo dõi một số bài báo nhận xét về bộ phim đã từng nghe đạo diễn Takahata phản ánh sự nguy hiểm khi người Nhật luôn đặt lòng tự tôn lên cả lý trí, và điều đó có thể cướp đi mạng sống của họ. Việc này thể hiệ...
AmayaKinomotoTôi chỉ vừa mới coi Mộ đóm đóm - một bộ phim vô cùng thành công của Ghibli - cách đây vài tháng nhưng ấn tượng để lại của nó có lẽ khi trưởng thành rồi cũng không thể nào quên khi nó đã khắc họa một cách chân thực nhất về cuộc sống cực khổ của hai anh em Seita và Setsuko. Tuy là một câu chuyện đã lay động và cướp đi bao nhiêu nước mắt của những người xem, nhưng nó lại không thể khiến tôi khóc dù chỉ một lần. Nhưng người đời cũng có câu nói có những nỗi buồn dù nước mắt cũng không đủ để diễn tả, và tôi tin chắc rằng câu nói này có thể diễn tả đúng những gì trong suy nghĩ tôi. Seita không phải là một con người hoàn hảo. Từ khi bắt đầu đơn độc đứng trên chiến trường của cuộc đời cho đến khi kết thúc nó, cậu đã phạm biết bao nhiêu lỗi lầm, sai trái. Lúc bước vào căn nhà người họ hàng xa giữa thời chiến tranh tàn khốc, người người chìm trong sự ích kỉ được tích góp từ cực khổ, lo sợ thì cái sai của Seita chính là sự ngây ngô và tùy tiện. Có thể cơm đều là do gạo của cậu đưa về, tiền bạc là từ những bộ kimono của mẹ em, nhưng cô nuôi một ngày là ơn cả một đời, cái lẽ này đã ăn sâu vào gốc rễ tâm trí con người, thao túng từ sự ích kỉ và lòng tham của con người rồi, phải thế nào mới có thể thay đổi? Và rồi cậu tự ái, cậu chọn con đường tự nuôi sống cả hai con người bằng số tiền mẹ dành dụm, không định hướng cụ thể, không dự định tương lai, chỉ hai đứa trẻ không có khả năng tạo ra thu nhập chọn căn hầm trú tối tăm, đó là sự bồng bột tuổi trẻ - lỗi lầm tiếp theo mà cậu mắc phải. Và khi đã có được cái tự do ngắn ngủi trước mắt, Seita đã phóng túng số tiền mà cậu có, sử dụng tiền để mua mọi thứ, cả những đồ vật không thực sự cần thiết. Có lẽ sai lầm cuối cùng chính là sự hoang phí. Phải, Seita đã phạm phải vô số lỗi lầm. Và thế là mỗi lần nhìn cái cảnh mà Setsuko bị dày vò trong cơn đói khát và bệnh tật, tôi lại đưa Seita ra làm cái bia đỡ, giáng cho cậu những án phạt vì sự ngu ngốc mà cậu đã gây ra. Vì lúc ấy tôi đã quên mất rằng Seita cũng chỉ là một con người. Con người không ai có thể hoàn hảo, không ai có thể tránh những đi những bước sai lầm trong suốt cả cuộc đời dài huống chi chỉ những ngày non dại của tuổi trẻ. Và tôi cũng đã quên, không chỉ mỗi Setsuko, Seita cũng đang chịu cả một đời vất vả. Mất đi mẹ, nuôi nấng hi vọng về người cha đã không còn nữa, bên cạnh cậu lúc bấy giờ chỉ còn đứa em gái bé bỏng ngây thơ, đó là gánh nặng lớn lao vô cùng. Một mình bước bước đi trên con đường chông gai trước mắt, sẽ chẳng còn ai dẫn lối, không còn một điểm tựa nào để ...

Những người con của Miyazaki [part2]

Nausicaa of the valley of the Wind, 1984 (Nausicaa của thung lũng Gió) Bộ phim đầu tay của Miyazaki và hãng Ghibli, dựa trên truyện tranh manga cùng tên của Miyazaki (ông vẽ Manga vì lúc đấy ông thất nghiệp, chưa tìm được phim gì để làm). Phim kể về cô công chúa Nausicaa yêu thiên nhiên của bộ tộc sống ở thung lũng gió, cô cố gắng gầy dựng lại môi trường vì lúc này trái đất đang bị khí độc làm ô nhiễm. Phim có đề tài môi trường như vậy là “tủ” của nhà đạo diễn Nhật. Nhưng phim không may mắn khi nhập sang Mỹ, các hãng phân phối tự ý dịch bậy bạ rồi cắt xén nội dung phim. Sau đó Miyazaki cùng hãng Ghibli không cho Mỹ nhập phim nữa, đến lúc gặp John Lasseter của hãng Pixar thì ông mới cho John phân phối phim của mình. Miyazaki nói về phim này: “Tôi viết truyện Manga khi tôi không có phim hoạt hình để làm, nên khi vẽ truyện, tôi cố vẽ ra một truyện mà không ai có thể làm thành phim được. Và sau đó tôi lại nhận tiền để chuyển truyện thành phim, thế là tôi gặp rắc rối to!“Tại sao nhân vật chính là một cô gái ư? Chà, thật không thực tế nếu một cậu trai có cái khả năng của Nausicaa! Phụ nữ có thể nắm bắt được cả thế giới thật của con người lẫn thế giới khác, nói nôm na là thế giới bên kia – như một dạng trung gian vậy. Theo phiên bản cổ nhất của truyện Cô bé Lọ Lem, Lọ Lem có khả năng di chuyển tự do đến thế giới khác khi bước qua lò sưởi, đấy là khả năng đã tiếp cho cô sức mạnh (hơi giống vụ Harry Potter dùng bột floo để đi lại bằng lò sưởi nhỉ? Chắc JK Rowling lấy cảm hứng từ đây). Nausicaa không giỏi đấu kiếm, nhưng cô hiểu được thế giới của loài người và thế giới của côn trùng. Muông thú không cảm thấy bị đe dọa khi tiến đến gần Nausicaa. Đàn ông, họ rất hung hăng, lúc nào cũng chỉ biết đến thế giới người thôi – rất chi là nông cạn (cười). Nên nhân vật phải là nữ.” via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/ Hãy cùng "Join" Cộng đồng Ghibli Tiếng Việt nhé: http://goo.gl/aXJDFB

Những người con của Miyazaki [part1]

Chỉ cần đó là nữ thôi, đã đủ thành một nhân vật Sau bài Ebert phỏng vấn Miyazaki, tôi nhận ra rằng mình chưa có bài điểm phim nào đầy đủ về vị đạo diễn tài năng này. Thật phạm thượng quá đi mất! Mọi người gọi ông là Walt Disney của Nhật (nhưng ông chẳng thích cái danh hiệu đó), ông chỉ tham công tiếc việc và khoái cần mẫn làm phim thôi. Phim nào của Miyazaki cũng giàu ý nghĩa, xem đi xem lại cũng chưa thấm hết; bởi vậy lần điểm phim này, tôi xin mạn phép dịch một số lời giải thích của Miyazaki khi ông kể về phim của chính mình, một là để mọi người biết được đầy đủ các tác phẩm của ông, hai là để hiểu hơn về ý nghĩa/kỹ thuật đằng sau một bộ phim.Đầu tiên là những tác phẩm cũ xì do ông làm từ cuối những năm 70s, đầu những năm 80s (nói cũ thế thôi chứ bạn mà xem thì thấy rằng ông vẽ vô cùng đẹp đấy). Lupin The III: The Castle Of Cagliostro, 1979 (Lupin đệ tam: Lâu đài của Cagliostro) Lúc này Miyazaki chưa nổi tiếng, chưa có hãng phim, nên ông đạo diễn phim Lupin với tư cách… làm thuê. Phim Lupin dựa trên cuốn truyện Manga và series hoạt họa truyền hình cùng tên, kể về tên siêu trộm Lupin hào hoa lãng tử. Miyazaki tạo ra một phim Lupin đáng nhớ nhất trong tất cả những phim hay series về Lupin; phần là vì phim Lupin của Miyazaki vẽ đẹp, cho thấy sự say mê lối kiến trúc Châu Âu của Miyazaki, và phim có cảnh đua xe vô cùng gay cấn, khiến những đạo diễn điện ảnh như Spielberg phải phát mê. Miyazaki nói về phim này: “Thực tình thì vào thời ấy, tôi không biết nhiều về phong cảnh hay kiến trúc phương Tây. Nên khi vẽ cảnh bên trong lâu đài, tôi tự lập ra luật: cố gắng dùng lại những cảnh đã có. Nếu nhân vật bước vào căn phòng này một lần, nhân vật đó sẽ quay lại căn phòng thêm lần nữa. Giống như một video game vậy, đây là cách tôi tạo cảnh ‘Chỗ này có hai cái hồ, một lâu đài, chỗ kia có rãnh thoát nước kiểu La Mã…’ bây giờ tôi ước gì hồi ấy mình đã vẽ tốt hơn”. via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/