0
Following
0
Follower
0
Boost
GhibliStudio
2 years ago
Những người con của Miyazaki [part4]
My Neighbour Totoro, 1988 (Ông hàng xóm Totoro) Dân điện ảnh cho rằng Totoro là siêu phẩm để đời của Miyazaki, kể về một gia đình ở Nhật vào những năm 50s. Bà mẹ của gia đình bị bệnh lao, nên bố và cô chị Satsuki lẫn cô em Mei dọn về quê sống để mẹ tiện chữa bệnh (mẹ của Miyazaki cũng từng bị lao và cả nhà ông cũng về quê giống hai chị em trong phim). Khi ở quê, hai chị em phát hiện ra thần rừng Totoro và những người bạn dễ thương của vị thần nhiều lông êm ái này. Phim vẽ rất chi tiết và tỉ mẩn, nếu bạn xem vào năm 2013 thì bạn vẫn không cảm thấy nó lỗi thời. Miyazaki nói về phim: “Tôi không thể làm cái kiểu phim, bạn biết đấy, giết kẻ xấu, sau đó mọi người đều vui vẻ. Thật sự là tôi không làm được. Tôi nghĩ khi trẻ em lớn độ 3-4 tuổi, chúng nên xem Totoro. Đây là một phim rất ngây thơ. Tôi muốn làm một phim mà trong đó có một con ‘quái vật’ sống ngay cạnh nhà bạn, nhưng bạn không thấy nó. Giống như lúc bạn đi rừng, bạn cảm nhận được cái gì đấy lạ. Bạn không biết đó là gì, nhưng bạn cảm được một sự hiện hữu nhất định. Chuyện này thường xuyên xảy đến với tôi.” Miyazaki nói thêm rằng trẻ em nhạy cảm hơn người lớn, nên hai bé trong phim nhìn thấy Totoro, còn người lớn thì không. via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/ Hãy cùng "Join" Cộng đồng Ghibli Tiếng Việt nhé: http://goo.gl/aXJDFB

GhibliStudio
2 years ago
Những người con của Miyazaki [part3]
Laputa, 1986 (Laputa: Lâu đài trên trời) Phim thứ ba của Miyazaki, câu chuyện diễn ra tại Anh Quốc vào khoảng thế kỷ 19 (Miyazaki rất mê Anh, một phần vì ông thích truyện thiếu nhi của các tác giả Anh Quốc), phim kể về cậu bé Pazu, cô bé Sheeta, và nhóm hải tặc trong cuộc tìm kiếm tòa lâu đài bay trên trời trong truyền thuyết. Hiện giờ thì ai cũng công nhận là phim này hay, nhưng lúc mới công chiếu thì phim không thu về lợi nhuận. Miyazaki cảm thấy rằng thất bại ở phòng vé gắn liền với việc ông chọn nhân vật chính là cậu bé Pazu sống ở một xóm mỏ, nên hầu hết các nhân vật chính của ông sau này là phụ nữ. (Chắc Miyazaki nghĩ quẩn thôi, chứ nhân vật nam của ông lúc nào cũng thú vị). Sheeta và Pazu trong Laputa. Laputa lấy cảm hứng từ vương quốc trên mây Laputa trong truyện “Những cuộc phiêu lưu của Gui-li-vơ”. Của đáng tội, Miyazaki không biết rằng puta trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa “gái điếm”, nên khi phân phối ở nước ngoài, họ đổi tên phim thành “Castle in the Sky” và Miyazaki cũng đồng ý cho đổi. Miyazaki nói: “Tôi muốn làm một phim phiêu lưu có cậu bé đóng vai chính, cậu luôn đấu tranh và có nhiều ước mơ. Và tôi xác nhận được rằng thiên hạ không vào rạp để xem những phim này. Sau một thời gian, mọi người bắt đầu nói ‘Tôi rất yêu phim Laputa’. Nhưng lúc công chiếu thì phim lại không tìm được nhiều khán giả. Xã hội chỉ công nhận những chàng trai có nghề nghiệp là đàn ông trưởng thành. Đối với phụ nữ, sự hiện diện của cô cũng đã đủ để biến cô thành một nhân vật, nhưng đàn ông thì phải có công việc, có địa vị, hoặc một số mệnh nào đó. Thế nên một cậu bé làm việc tay chân như Pazu không hút khách cho lắm. Ước gì tôi có thể làm thêm một phim có nhân vật chính là một cậu bé khoảng 8 -9 tuổi nữa. Các bé trai, đôi lúc chúng nhận một kết cục rất bi kịch trong thế giới này.” via: https://www.facebook.com/Studio.Ghibli.VN & http://yeughibli.blogspot.com/

GhibliStudio
2 years ago
[Ghibli Minigame] - Bình luận yêu thương Tập 4 - Seita & Setsuko Yokokawa (2015-06-16)
Chào các bạn yêu thích Ghibli, Nhằm tạo nên những sân chơi mới để có thể mang thế giới Ghibli đến với nhiều người hơn. Ngày hôm nay Hội những người yêu thích phim hoạt hình của Ghibli Studio tổ chức trò chơi "Bình luận yêu thương - Nhận quà tưng bừng". Ghibli Studio sẽ đăng 01 nhân vật Ghibli lên Vingle, mỗi tập chơi kéo dài 05 ngày ^_^. CÁC BẠN THAM GIA BẰNG CÁCH: Bước 1: Đăng nhập Vingle bằng tài khoản Facebook của các bạn. Bước 2: Comment ngay dưới thẻ này ý kiến hoặc kỉ niệm của các bạn về nhân vật trong Tập đó.
TruongGiang0612Thật sự tôi bị ám ảnh hình ảnh của bộ phim nay cho đến bây giờ , càng nhìn lại tôi thấy sức trẻ ngày ngay thật sực không hề hấn gì so với những hình ảnh mà bộ phim đem lại , có thể chỉ là một bộ phim thôi nhưng chính cái cốt chuyện thật sự rất chân thực đó đã gấy ấn tượng mạnh trong tâm trí tôi , mặc dù mới chỉ xem có hai lần và đến tên của hai nhân vật chính tôi cũng không thể nhớ nhưng tôi đã nhìn nhận rõ hơn đời sống thời lúc bấy giờ khi chiến tranh còn là một người bạn đồng hành . Câu chuyện kể về hai anh em seiko và satsuko làm cho mình rất thích vì tình yêu dành cho nhau , sự chia sẻ đùm bọc lẫn nhau . Số phận long đong của 2 anh em bắt đầu khi chia tay với mẹ. Vừa ra khỏi nhà là máy bay giặc đến oanh tạc, ngôi nhà tan tành, sau đó không lâu Seita nhận tin mẹ bị thương. Nhìn hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh nỗi đau đầu tiên đau đớn, xót xa. Càng đau hơn khi Người anh phải chịu đựng một mình. Hôm sau mẹ mất. Đau lắm, nhất là khi Setsuko hỏi về mẹ, seita cắn răng chịu một mình. Người cô ích kỷ , Có chỗ nương tựa tưởng chừng Seita và Setsuko có thể yên ổn sống chờ người cha từ chiến trường về. Người cô lấy những vật dụng có giá trị( những cái kimono của mẹ, kỉ niệm của mẹ mà Setsuko không muốn cho cô lấy đi) của 2 anh em đi đổi lấy gạo, lấy những thức ăn của Seita giấu trước khi chia tay với mẹ. Và khi không còn gì đổi được nữa, như mọi người có thể nghĩ ra, 2 anh em ra ngoài sinh sống. Dùng nơi người dân dùng để tránh bom đạn làm nơi trú ngụ. Hai anh em dùng đom đóm hàng đêm thắp sáng cả góc hầm. Cuộc sống vui vẻ, ngắn ngủi của 2 anh em. Nhói lòng Seita và cả người xem khi bắt gặp hình ảnh Setsuko lập mộ cho những con đom đóm và.... em nói rằng: mẹ cũng cần có một ngôi mộ. Cuộc sống càng khắt nghiệt. Chiến tranh, đói khát. Cái tuổi chơi, em phải lớn phải lo cho cuộc sống 2 anh em. Lương thực dần cạn kiệt, tiền không còn để có thể mua thức ăn. Seita trở thành kẻ "hôi của", trộm thức ăn của người khác. Cơn đói càng ngày càng đến nhanh hơn, nhanh hơn. Cô bé luôn vui tươi, hồn nhiên Setsuko càng ngày càng ốm yếu. Nhìn em càng ngày càng ốm yếu vì cơn đói hành hạ, Seita quyết định lên Tokyo lấy tiền để giành của mẹ. Người anh nghĩ sẽ cho Setsuko được ăn những món mà lâu rồi chưa ăn, những món mà Setsuko muốn ăn. Cùng lúc đó em nghe tin người cha, đã chết ngoài chiến trận. Không tin vào tai mình. Seita trở về nơi trú ẩn. Seita lẳng lặng bước vào hầm. Nhìn Setsuko, tim Seita như ngừng đập. Mẹ ra đi, Cha không còn, Setsuko cũng ra đi. Nhìn ngọn lửa đang dần thiêu rụi thân xác người em gái yêu thương của mình, em chỉ còn giữ lại hộp kẹo của Setsuko như một món quà kỉ niệm. Mọi người không còn, giờ Seita chỉ còn một mình. Người anh rời đi lang thang khắp nơi. Hình ảnh cô độc, ảm đạm, với ánh mắt trắng dã không sự sống. Người anh ra đi. Không ai quan tâm. Ngọn lửa chiến tranh đã tàn nhưng tro bụi của có lẽ vẫn mãi vương vẫn ở một góc khuất nào đó , là những căn nhà lụp sụp với cuộc sống thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần và hơn cả thế nữa những tro bụi đó dần thành những nỗi đau khi quay lại nhìn sự mất mát người thân , sự tàn phai của những mầm non còn đang cần sự bao bọc thì chính những mầm non đó lại phải tự mình bảo vệ cho nhau thoát khỏi cái thực tại mà những nụ cười trẻ thơ cần được cất lên chứ không phải là chịu đựng .
AmayaKinomotoTôi chỉ vừa mới coi Mộ đóm đóm - một bộ phim vô cùng thành công của Ghibli - cách đây vài tháng nhưng ấn tượng để lại của nó có lẽ khi trưởng thành rồi cũng không thể nào quên khi nó đã khắc họa một cách chân thực nhất về cuộc sống cực khổ của hai anh em Seita và Setsuko. Tuy là một câu chuyện đã lay động và cướp đi bao nhiêu nước mắt của những người xem, nhưng nó lại không thể khiến tôi khóc dù chỉ một lần. Nhưng người đời cũng có câu nói có những nỗi buồn dù nước mắt cũng không đủ để diễn tả, và tôi tin chắc rằng câu nói này có thể diễn tả đúng những gì trong suy nghĩ tôi. Seita không phải là một con người hoàn hảo. Từ khi bắt đầu đơn độc đứng trên chiến trường của cuộc đời cho đến khi kết thúc nó, cậu đã phạm biết bao nhiêu lỗi lầm, sai trái. Lúc bước vào căn nhà người họ hàng xa giữa thời chiến tranh tàn khốc, người người chìm trong sự ích kỉ được tích góp từ cực khổ, lo sợ thì cái sai của Seita chính là sự ngây ngô và tùy tiện. Có thể cơm đều là do gạo của cậu đưa về, tiền bạc là từ những bộ kimono của mẹ em, nhưng cô nuôi một ngày là ơn cả một đời, cái lẽ này đã ăn sâu vào gốc rễ tâm trí con người, thao túng từ sự ích kỉ và lòng tham của con người rồi, phải thế nào mới có thể thay đổi? Và rồi cậu tự ái, cậu chọn con đường tự nuôi sống cả hai con người bằng số tiền mẹ dành dụm, không định hướng cụ thể, không dự định tương lai, chỉ hai đứa trẻ không có khả năng tạo ra thu nhập chọn căn hầm trú tối tăm, đó là sự bồng bột tuổi trẻ - lỗi lầm tiếp theo mà cậu mắc phải. Và khi đã có được cái tự do ngắn ngủi trước mắt, Seita đã phóng túng số tiền mà cậu có, sử dụng tiền để mua mọi thứ, cả những đồ vật không thực sự cần thiết. Có lẽ sai lầm cuối cùng chính là sự hoang phí. Phải, Seita đã phạm phải vô số lỗi lầm. Và thế là mỗi lần nhìn cái cảnh mà Setsuko bị dày vò trong cơn đói khát và bệnh tật, tôi lại đưa Seita ra làm cái bia đỡ, giáng cho cậu những án phạt vì sự ngu ngốc mà cậu đã gây ra. Vì lúc ấy tôi đã quên mất rằng Seita cũng chỉ là một con người. Con người không ai có thể hoàn hảo, không ai có thể tránh những đi những bước sai lầm trong suốt cả cuộc đời dài huống chi chỉ những ngày non dại của tuổi trẻ. Và tôi cũng đã quên, không chỉ mỗi Setsuko, Seita cũng đang chịu cả một đời vất vả. Mất đi mẹ, nuôi nấng hi vọng về người cha đã không còn nữa, bên cạnh cậu lúc bấy giờ chỉ còn đứa em gái bé bỏng ngây thơ, đó là gánh nặng lớn lao vô cùng. Một mình bước bước đi trên con đường chông gai trước mắt, sẽ chẳng còn ai dẫn lối, không còn một điểm tựa nào để nương theo. Giữa xã hội lạnh lẽo bóng người , liệu hai đứa trẻ có thể lay động được ai chăng hay chỉ là cái bóng mờ chìm trong màn đêm tối mịt mờ. Thế nên vì đứa em gái của mình, Seita sẵn sàng bỏ qua tất cả, gồng mình đứng dậy, bảo vệ Setsuko. Dẫu cho có đau khổ, mệt mỏi, hay mất đi tất cả, chỉ cần Setsuko bên cạnh, vui vẻ, hạnh phúc, thì cả mạng sống của mình, tôi tin cậu cũng sẵn sàng vứt bỏ. Seita đã mất đi cả một thời niên thiếu, mất gia đình, mất chốn dung thân, mất cả niềm tin và hi vọng. Seita rơi vào khoảng trống của cuộc đời nhưng cậu vẫn sẵn sàng hi sinh tất cả vì chính cậu cũng biết, chỉ cần còn Setsuko thì tất cả chỉ là cát bụi. Mộ đom đóm là màn đêm chứa đựng cả thảm kịch đầy máu và nước mắt, nhưng đêm đen ấy vẫn le lói thứ ánh sáng của hi vọng. Tôi đã luôn nghĩ rằng cái tên của bộ phim không chỉ nói về đêm mà đóm đóm đã thắp lên ánh sáng ở căn hầm nhỏ ấy mà nó là cái tên thể hiện những hi vọng, khát khao mãnh liệt của những đứa trẻ, là cái tên tượng trưng cho cả cô bé ngây thơ trong sáng với sự đời. Setsuko là chú đom đóm nhỏ trong trái tim của Seita, em thắp lên ánh sáng hi vọng duy nhất cho người anh trai của mình khi cả thế giới đều sụp đổ trước mắt, là niềm tin cuối cùng mà Seita dùng cả tính mạng để đặt vào. Nhưng cho dù có ngây thơ đến mấy thì em đã nuôi nấng dũng khí mạnh mẽ trong tim mình tự khi nào. Em mạnh mẽ khi nhớ về cái chết của mẹ, em mạnh mẽ khi một mình vui đùa giữa chốn hoang sơ, chấp nhận xa anh trai mình, và chấp nhận cả cơn đói khát, cả nỗi đau và cái chết lặng lẽ. Setsuko đã trải qua thời gian mà em không đáng để có, nhưng rồi đến khi nhắm mắt, cuộc đời em chỉ ngắn ngủi trên đầu ngón tay. Tới tận bây giờ, tôi đã không trách Seita, cũng tất nhiên cũng không trách Setsuko và cả người dì ích kỉ. Cuộc sống của họ, tất cả chỉ vì sự đời đưa đẩy mà bóp méo cả con người, bắt họ chịu đựng cái thảm cảnh đã được những con người quyền lực dàn ra. Là chiến tranh, là chết chóc, là sự tàn bạo và tham lam mà con người tạo ra để đồng loại họ phải gánh nhận. Đó là sự tàn bạo của những cuộc chiến vô nghĩa