EdwardJoe's Diary
by
EdwardJoe
https://media.vingle.net/images/co_m/tsbrtlbzzy.jpg
EdwardJoe's Diary
1 Followers
[EJDIARY] CHÓ CẮN
CHÓ CẮN! Ai cũng biết ca sĩ Khởi My là nữ danh ca với những bài hát dễ thương, đi vào lòng người đặc biệt là giới trẻ với những ca từ về tình yêu đôi lứa! Song, đối với tôi, tôi lại nhìn nhận ở một góc độ khác trong những lời ca, giai điệu mà Nàng thơ nhí nhảnh, dễ thương này đã gửi gắm! còn nhớ trong bài hát “ Người yêu cũ” có câu “ Cuộc sống đâu lường trước điều gì, tình yêu có thể đến và đi”. Đúng vậy, cuộc sống của tôi là một chuỗi những sự kiện bất ngờ. Đôi khi tôi thẫn thờ đứng lặng người như một thằng khờ, nhưng tôi khẽ mỉm cười và chấp nhận nó như những nốt nhạc trong một bản nhạc giao hưởng! như một điểm nhấn cho cuộc đời thêm xinh! Đúng vậy! chắc hẳn bạn sẽ nghĩ rằng : “ lại có chuyện gì rồi lên đây than thở “. Đúng vậy! tôi tái khẳng định điều bạn nghĩ là hoàn toàn tào lao bí đao. Để tôi kể bạn nghe xem, tôi có than thở không nhé! Chiều nay, trên đường đi học về, nắng đẹp bất thường, con đường về nhà cũng trở nên thân thương đến sởn gai ốc. Gió thổi lướt qua kẽ tóc, khiến tóc tôi đung đưa, phe phẩy trước gió Thu. Chưa hết, nó còn cuốn theo “ngũ mùi hương” từ tóc tôi hòa vào làn gió thênh thang lan tỏa khắp phố phường. Bước chân của tôi thanh thoát tựa như những Mo Đồ ( Model ) sải bước trên sàn catwalk. Thấy một cô gái xinh, ngại ngùng lướt qua, tôi nháy mắt mà thầm nghĩ cú nháy mắt “ nặng “ tựa ngàn cân này biến tôi và các Ộp Pa xứ kim chi trở thành anh em song sinh cùng cha, khác ông nội. Thấy một hòn đá đẹp, tôi cúi người nhặt. khi người tôi đang ở góc 95 độ thì lưng kêu “răng rắc” vài tiếng, nghe như thể là tiếng sấm ầm ầm bên tai. Ngẩng mặt lên kèm với lời than thở “ Già quá rồi”. Vừa giương đôi mắt ngán ngẫm nhìn đời chưa đến 0,0000001 giây thì đập vào mắt tôi là một “chú” chó to đùng, râu ria tùm lum. Nhìn có vẻ chăm tập thể thao lắm. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đó, có chút suy tư, sầu muộn. Gương mặt thì thấm đẫm sự từng trải, chút gì đó của gió sương, thêm một chút gì đó của lười vệ sinh- rỉ mắt của “chú” nhiều đến kinh dị. Sở dĩ, tôi để từ “ Chú” trong dấu ngoặc kép là bởi lẽ nhìn “ Ấy” ( ấy = chó, đừng nghĩ linh tinh) có vẻ già lắm và góc đứng của tôi khó lòng mà nhìn thấy “ dấu hiệu” để có thể xác định giới tính của “ Ấy” ,để có thể tiện xưng hô sao cho phải phép. Tôi thầm nghĩ “kì này đen rồi, chắc “chú” mới chia tay người yêu nên hậm hực trả thù đời đây mà”. Tôi lại nghĩ “ không biết “chú” sức khỏe có ổn không? Lỡ “chú” bị dại, lây cho mình thì đến khổ”. Dập tắt những suy nghĩ cứ liên tục trào dâng trong đầu tôi là tiếng gầm gừ của “chú” Grrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr. Tôi nói “Calm down!man”, “ Take it easy! Man”. Tôi cứ liếng thoắng búa xua tiếng anh như vậy vì tôi nghĩ rằng: chắc “ Ấy” tưởng mình người nước ngoài thì còn tỏ lòng hiếu khách mà chặc lưỡi tha cho tôi một con đường sống, hay chí ít thì cũng đối đãi tử tế với tôi một chút. Quả không sai! Đúng là ông trời sinh ra tôi ngoài cái thân xác cao, to, đen, nhưng không hôi này lại còn thêm một bộ não thiên tài nữa chứ! “Ấy” bắt đầu dịu xuống một tí. Nhưng mặt mày thì vẫn còn cau có lắm. Tôi từ từ nhìn thẳng vào mắt “ấy”. “à à à” não bộ bừng lên một tia sáng. May mà sáng hôm nay, tôi có đọc được một cuốn sách vô cùng thú vị. Nhưng tôi đã nghĩ rằng nó chỉ dừng lại ở thú vị mà thôi, sẽ chẳng có tí ứng dụng gì cho cuộc sống đâu mà! Nhưng không hề, tôi đã lầm, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi! Mong tác giả tha thứ cho suy nghĩ khờ dại của con trẻ. Trong cuốn sách đó có đề cập đến “Ý nghĩa của đôi mắt “. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt “Ấy”. Tôi thấy đồng tử của “chú” giãn nở hơn bình thường, chắc hẳn chú có hứng thú với làn da ngăm đen, thơm tho, ngọt ngào mà quyến rũ của tôi. Tuy nhiên, đôi mắt của chú hơi hơi liếc về phía bên trái, “chú” từ từ lơ đãng chắc hẳn đang suy nghĩ về quá khứ. Rồi từ từ điều chỉnh con mắt về bên phải, chắc “ chú “ đang suy nghĩ về tương lai đây, tôi suy đoán. Tôi bị cuốn vào từng chuyển động mắt của “Ấy “ mà tự khi nào mông tôi ngồi bệt xuống đất, tôi cũng không biết nữa. Rồi từ từ đồng tử của “Ấy” giãn nở hơn và chăm chăm vào đôi bàn tay tôi nơi có một hòn đá xinh đẹp mà tôi đã từng nhặt trước đó. Rồi trong vô thức tôi xòe bàn tay ra, cũng là lúc đôi môi của “ Ấy” mở to hơn bình thường. Ối! tôi giật mình ngã bật ra đằng sau đầy vẻ sợ sệt. “ Ấy” dần tiến lại gần. Nhưng, không phải là thái độ đe dọa mà là trong mắt của “chú” ánh lên ý định ham thích một cái gì đó. Tôi chột dạ “ Noooooooooooooooooooooooooooo, thân xác quyến rũ này không thể để một tên thối tha như ngươi xâm hại đâu, đồ biến thái! Hứ ứ ứ……”. Không hề như tôi suy đoán, càng nhìn “chú”, tôi càng thấy phản ứng của “chú” như một đứa trẻ khi có đồ chơi mới, cả mắt và miệng của “chú” đều mở to như thể “hào hứng” mong muốn đón nhận một cái gì đó. Thay vì lao vào tôi, chú tiến lại gần hòn đá xinh đẹp, rồi ra sức liếm láp hòn đá ấy. Tôi cũng không hiểu tại sao, như thế nào, và……..?????. Có chút gì đó hụt hẫng, có chút gì đó ngại ngùng khi dòng người vẫn hối hả chạy qua tôi với đôi mắt tò mò, đầy khó hiểu……Bạn thấy đấy! “cuộc sống không lường trước điều gì”. Và cái kết của câu truyện cũng trở nên khó lường, đúng không nào! smile emoticon -SamDong-
[EJDiary] Trò chơi gợi lại quá khứ!
TRÒ CHƠI GỢI LẠI QUÁ KHỨ! Nhớ ngày xưa, xưa ơi là xưa, xưa lắc xưa lơ, cái ngày mà lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất Đà Lạt đầy nắng và gió, đầy hoa và hòe. Thuở ấy, tôi vừa học xong lớp 6 với thành tích học sinh giỏi (ngày xưa mình học giỏi lắm) thì được ba, mẹ thưởng cho một vé đi du học Tỉnh ngoài. Nhà tôi ở Đắc Lắc có một ông Cậu học Tiếng Anh khá giỏi ở Đại học Đà Lạt, nên được ba mẹ gửi gắm lên học hè ở trển. Tôi lấy lòng khoái chí, bụng thầm nghĩ rằng lên đấy mục đích chơi là chính, học hành chỉ là phụ! Đặt bước chân đầu tiên trên mảnh đất Đà Lạt, mùi hương của ngàn hoa kết hợp với cái mùi chua chua của mùi nôn mửa là hương vị khó quên trong tôi. Thật khó để có thể miêu tả cái mùi vừa rợn rợn lại vừa phiêu phiêu, bồng bềnh như vậy! có thể nói nó giống như cái mùi hôi nách mà xịt thêm nước hoa vậy! (cho bạn dễ tưởng tượng). Bên cạnh đó, Đà lạt khuyến mãi cho tôi một cơn gió cuốn theo cái se se lạnh mà một chàng hoàng tử xứ voi như tôi chưa từng được cảm nhận! cái se se lạnh lạnh ấy lại khiến cho tôi nhớ đến vòng tay ấm áp của mẹ mặc dù tôi chỉ mới xa mẹ vỏn vẹn chưa đầy 8 tiếng đồng hồ! Ở Đà Lạt dùi mài kinh sử một tháng liền, tôi được đi đây, đi đó, ăn món nọ, uống món kia. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là mỗi buổi tối thứ 2, 4, 6, tôi phải ở nhà một mình vì cậu tôi phải đi học thêm. Lúc đấy, tôi nhát lắm, cực kì sợ ma. Chỉ một cơn gió nhẹ qua, hay là một cái đánh rắm bất ngờ cũng khiến tôi nhảy dựng lên với khuôn mặt đầy thoảng thốt. Vì phòng trọ của cậu tôi, nhà vệ sinh ở ngoài cách phòng trọ tầm 5m nhưng mà khi màn đêm buông xuống tôi cứ ngỡ như chặng đường đến đó tầm 5km vậy! đó cũng chính là lý do tại sao cậu đầu tư cho tôi một cái bô. Phần vì, có hôm cậu về tới nhà là thấy mặt mày tôi xám xị vì nhịn tiểu, phần vì cậu sợ nhịn tiểu nhiều sinh ra sỏi thận nên cũng muốn chiều tôi. Cứ mỗi tối thứ 2, 4, 6, tôi ở nhà một mình. Đáng ra, tôi phải ở nhà học bài mới đúng. Nhưng bạn biết đấy, tôi bật máy tính lên chơi game. Mà lúc đó, tôi toàn chơi game IQ, chơi game trí tuệ, đậm tính uyên bác và đầy tính nhân văn. Tôi còn nhớ lúc đấy tối nào tôi cũng chơi trò “ĐƯA THẦY SƯ QUA SÔNG” mặc dù đã giải ra rồi nhưng mà vẫn cứ chơi ( khoa học vẫn chưa giải thích được). Tối hôm nay, tôi vô tình thấy một bài toán “QUA SÔNG” hóc búa hơn. Tôi nhận ra rằng, tôi vẫn ở phòng trọ ấy, vẫn trò chơi trí tuệ, vẫn ở một mình, vẫn sợ ma, nhưng mà cái bô của tôi đâu rồi???????????????? BÀI TOÁN QUA SÔNG Có 1 ông bố, 1 con trai, 1 con gái, 1 con chó, 2 con chuột hamster và 2 con thỏ cần đi qua sông. Họ chỉ có 1 cái xuồng nhỏ, chỉ chở được 2 người hoặc 1 người, 1 con vật. Chỉ có người mới điều khiển được xuồng. Ngoài ra có một số lưu ý sau: - Nếu không có ông bố canh chừng thì con chó sẽ cắn người và con vật còn lại. - Nếu không có con gái thì con trai sẽ nhéo tai các con thỏ. - Nếu không có con trai thì con gái sẽ vặt râu mấy con chuột. Làm thế nào để tất cả có thể qua sông mà không có ai bị cắn hoặc chọc giận? -SamDong-
Hình thành một thói quen!
Khi tôi nhỏ, khi được người lớn cho một cái kẹo, tôi thường im lặng hay thậm chí là “lạnh lùng quay lưng bước đi”. Có thể bạn sẽ đánh giá tôi là một đứa trẻ ngỗ ngược hay dùng một từ dân giã một chút thì đó là “một thằng bé mất dạy”. thuở đó, tôi ngây thơ vô số tội, vô tư cho rằng “người ta lớn, người ta cho mình là điều đương nhiên, mình chỉ việc nhận thôi, nói gì ba cái câu khách sáo cho phiền phức!”. Nhưng rồi, những hành vi đó của tôi cũng không thể tránh khỏi “vòng pháp luật” hay nói đúng ra “vải thưa không thể che nổi mắt thánh”. Một lần nọ, bác tôi từ quê Quảng trị vào thăm, bác cho tôi bao nhiêu là thứ nào là quần áo, nào là kẹo, nào là tiền! Nhưng đáp lại những món quà đó của bác vẫn là “sự im lặng vĩnh hằng”. Khoảnh khắc ấy trong mắt bố mẹ tôi, tôi không hề giống như những anh chàng lãng tử, lạnh lùng đầy nam tính trong những bộ phim Hollywood mà là như một cái gai trong mắt hay thậm chí như một con dao cứa vào trái tim. Phần vì xấu hổ với bác về cách dạy con, phần vì thấy lo lắng cho tính cách của con sau này, bố mẹ phạt tôi quỳ vỏ mít, phạt tôi phải viết 300 lần từ “ con cảm ơn” vào giấy. Kể từ lần đó, tôi biết nói lời cảm ơn, nhưng chỉ là cảm ơn khi được nhận một cái gì đó hữu hình mà thôi. Nhưng tuổi trẻ đầy nông nổi không dừng lại ở đó, câu nói đầy đủ phải là “Con xin cảm ơn ạ”, nhưng một đứa trẻ lười biếng như tôi thì muốn rút gọn, tối giản nhất có thể vì một mục đính nào đó, tôi đoán ở thời điểm ấy tôi muốn tiết kiệm một tí Enzim( 1 thành phần trong nước bọt) chăng! Hay vì những ngượng ngùng sởn gai ốc khi nói lời cảm ơn để rồi thoái thác biến tấu sang một câu nói khác. Bố mẹ tôi lại “ xuất chiêu chỉ giáo tập 2”, bố mẹ nói “ con nên nói “ cảm ơn” chứ đừng nói “ con xin” nghe thảm thương như “ thằng ăn xin” vậy!”. Nhưng nói lời Nhưng nói lời cảm ơn cũng chỉ để “nói” mà thôi, tôi chưa thực sự hiểu ý nghĩa của câu nói cho đến khi một hôm mẹ tôi ốm nặng, bố tôi lại đi vắng, tôi cặm cụi đi nấu cháo cho mẹ, “ hì hà hì hục” mãi cuối cùng cũng xong, tôi bê lên cho mẹ ăn cháo để uống thuốc. Cháo rất mặn và khó ăn nhưng đáp lại điều đó không phải là lời cằn nhằn, la mắng mà là một nụ cười và kèm theo đó là một lời cảm ơn “mẹ cảm ơn con”. Lời cảm ơn đó của mẹ khiến tôi vô cùng hạnh phúc. Hay trong ngày của mẹ (10/5), ngày của cha (20/6) tôi gửi lời chúc, lời cảm ơn để rồi tôi nhận lại được nụ cười rạng ngời trên môi của bố mẹ. Một câu nói mà có thể khiến cho mọi người vui, tại sao mình lại không nói cơ chứ? Nhưng đời không như mơ hay thậm chí sự thật đôi khi lại có thể khiến con người ta thẫn thờ. Có lần tôi đi taxi ngoài Hà nội sau khi gửi tiền tôi không quên gửi lời cảm ơn đến anh tài xế nhưng anh taxi bảo “ối giời ơn nghĩa cái khỉ gì, lấy tiền chứ có phải chở không đâu”. Lúc đóng cửa lại còn nghe anh taxi mắng theo rằng “cái thằng dở hơi,vớ vẩn. Ơn với chả nghĩa. Cứ quy ra thóc hết”. Kể từ đó tôi hạn chế nói lời cảm ơn hơn, hay có nói thì cũng mang trong mình cảm giác ngượng nghịu, thiếu tự nhiên. Cho đến một hôm, một cô giáo đã nhóm lên ngọn lửa trong tôi từ những viên than ửng hồng sắp lụi tàn. Cô đưa ra lời khuyên nên tích cực nói lời cảm ơn và lời xin lỗi. Đà lạt tối nay nhiệt độ khá là thấp! nhưng tôi không hề cảm thấy lạnh! Bởi những nụ cười của anh bán cơm khi nghe tôi nói lời cảm ơn, hay những lời cảm ơn tôi nhận được của cụ già cần sang đường, của cô bán trái cây cần phụ bê giỏ hàng, hay của cậu nhóc muốn lấy con diều ở trên cây… Tất cả đã sưởi ấm trái tim tôi. Nhớ lại những khoảnh khắc “Cho” đi và “ Nhận” lại ấy mà tôi không hề hay biết từ khi nào miệng tôi đang mỉm cười! “Cảm ơn à, xin lỗi ơi! Xin hãy trở thảnh thói quen của tôi” Tác giả: EdwardJoe