Giảitrítạigia

vi
84 Members

Cards

Updated

Lich chieu htv7 hom nay co gi
Moi cac ban xem lich chieu htv7 truc tiep hôm nay co gi 00:00 Phim Việt Nam: Tình là dây oan - T.7 00:45 Thắp sáng niềm tin 01:05 Đời sống pháp luật 01:20 Ca nhạc 02:05 Phóng sự 02:20 Tạp chí Văn hóa văn nghệ 02:40 Nhìn ra thế giới 03:00 Phim Việt Nam: Mặt nạ tình yêu - T.37 03:45 Giải trí truyền hình: Hãy nghe tôi hát 05:00 Ca nhạc 05:25 Phóng sự 05:35 Chuyện hôm nay 05:55 Nhà nông hội nhập 06:00 Chào buổi sáng 06:30 Người đưa tin 24G 07:30 Bóng mát tâm hồn 07:35 Phim thiếu nhi: Những chiến binh Bakugan - T.15 08:00 Ký sự khám phá Việt Nam: Khám phá hang động phong Nha- Kẽ Bàng - T.cuối 08:30 Giải trí truyền hình: Tiếu lâm tứ trụ nhí 10:10 Phim tài liệu: Bác Hồ với ATK Thái Nguyên - Tập cuối 10:30 Bí quyết sống khỏe 11:00 Bản tin trưa 11:05 Bản tin 389 11:15 Người đưa tin 24G 11:50 Phút thư giãn 12:00 Phim Đài Loan: Rồng bay Phụng múa - T.117 13:00 Sống khỏe mỗi ngày 13:05 Phim Đài Loan: Chuyện bên nhà mẹ - T.913 14:00 Phim Việt Nam: Dòng nhớ - T.29 14:50 Thế giới quanh ta 15:00 Phim Việt Nam: Mắt lụa - T.19 16:10 Trực tiếp Xổ số Vĩnh Long 16:40 Ký sự pháp đình 17:00 Phim Đài Loan: Tình đời - T.183-184 18:30 Thời sự Vĩnh Long 19:00 Thời tiết nông vụ 19:07 Nhà nông hội nhập 19:15 Phim Việt Nam: Một đời giông tố - T.28 19:45 Bóng mát tâm hồn 19:50 Lời cảnh báo 20:00 Phim truyện Việt Nam: Mặt nạ tình yêu - T.38 21:00 Giải trí truyền hình: Ngôi sao phương Nam 22:15 Phim Ấn Độ: Âm mưu và tình yêu – T.726 23:05 Thế giới trước 0G 23:20 Ẩm thực nước ngoài 23:40 Thế giới giải trí Xem thêm vtvtructiep.com và gương mặt thân quen 2017
Doc chuong 6 bao boi giam doc
Xem chương 6 truyện bảo bối của tổng giám đốc.. Hắn ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia lãnh ý, đột nhiên tách hai chân của cô ra, phần eo đẩy một cái "A ——" Uyển Tình đau đến co quắp, ngón tay bấu lên lưng hắn, tạo ra năm vết máu thật sâu. Đau đớn làm cho hắn thân mình run rẩy một trận, vừa rút mạnh ra lại hung hăng cắm trở lại. "Đau ——" Uyển Tình kêu to, giống như muốn tắt thở nằm trên giường. Mục Thiên Dương nhìn cô, cầm hai chân cô, quỳ gối trên giường bắt đầu luật động, không có một chút thương hương tiếc ngọc. Xem thêm: truyện ngôn tình sắc, truyện teen full hoàn, truyện sắc hiệp nặng, truyện xuyên không 18, truyện đam mỹ 18 "Đau quá a. . . . . ." Cô khóc ròng nói, "Van cầu anh. . . . . . Dừng lại. . . . . . Đau quá. . . . . ." Cô cầu thật lâu, từ từ không còn khí lực nữa, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở nghẹn ngào. Cuối cùng, cô như một con búp bê vải rách nát, hai mắt trống rỗng nhìn trần nhà, thân thể theo va chạm của hắn phập phồng…… Cô không biết hắn làm bao lâu, khi hắn gầm nhẹ, phóng thích chất lỏng vào người cô, nằm úp sấp trên người cô, cô hoàn toàn không có phản ứng. Hắn thở dốc vài phút, đứng lên. Xuống giường, hắn chậm rãi đi đến đầu giường, cầm lấy cằm của cô, xoay khuôn mặt cô về phía hắn. Cô nhìn bên hông hắn có thứ gì đó rất ghê tởm, trên đó còn có chất lỏng nhỏ giọt xuống. Hắn chớp mắt, tay hơi hơi run rẩy, cúi đầu tại đôi mắt cô đặt lên một nụ hôn. Dừng lại mấy giây, lại buông cô ra, cũng không quay đầu lại đi về hướng phòng tắm. Uyển Tình vẫn đang nằm trên giường, giống như đã chết. Mấy phút sau, hắn từ trong phòng tắm đi ra, trên người không một mảnh vải, hắn chỉ lấy một tấm khăn lông chà lau tóc. Hắn đi đến trước mặt cô, đem thân thể cô nhìn lướt qua, nhìn đến vết máu đã khô giữa hai chân cô, lộ ra nụ cười hàm xúc: "Một cô gái sạch sẽ, rất tốt." ". . . . . ." “Tắm rửa đi." Hắn dùng ngón tay hữu lực nắm lấy cằm của cô, "Không muốn một lần nữa thì nghe lời." Uyển Tình run lên một chút, chậm rãi đứng lên, bọc chăn quanh người đi về hướng phòng tắm. Cô cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng không sánh bằng nỗi đau mà vết thương lòng gây ra. Ba ruột của cô vậy mà tại thời điểm mẹ cần giúp đỡ nhất lại bán cô! Ngâm mình trong bồn tắm lớn, cô khóc thành tiếng. Không biết khi nào thì, có người vỗ đầu cô, lôi cô lên: "Xong rồi ?" Cô nhìn hắn, đầy sợ hãi. "Cho cô năm phút nữa!" Nói xong, hắn đi ra ngoài. Năm phút ? Cô hoảng loạn cầm lấy sữa tắm, dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa sạch sẽ. Đi ra khỏi phòng tắm, thấy hắn ngồi ở trên giường. Hắn nhìn cô, lãnh khốc nói: "Lại đây!" Cô từ từ bước đến. Hắn kéo cô đến giữa hai chân chính mình, kéo hai tay đang che chắn của cô xuống , chậm rãi lôi khăn tắm của cô ra. Hắn còn muốn sao? "Tôi mệt lắm rồi . . . . . ." Cô khóc nức nở nói.
Giới thiệu gói cước 3G M70 Mobifone
Một trong những gói cước 3G mới đang được người dùng Mobifone rất quan tâm đó là gói M70 Mobifone. Đây là gói cước 3G Mobifone khá đặc biệt, mang khá nhiều ưu điểm và khắc phục được những hạn chế của những gói 3G Mobifone trước đây. Hãy cùng tìm hiểu về gói cước 3G M70 Mobifone này nhé. Trước đây, các gói cước 3G Mobifone thường có 2 loại chính đó là gói cước 3G trọn gói và gói cước 3G giới hạn dung lượng. Mỗi loại đều có những ưu điểm và nhược điểm riêng như sau: • Các gói cước 3G Mobifone trọn gói thì ưu điểm là người dùng có thể thoải mái sử dụng mà không cần lo lắng đến việc phát sinh cước phí khi dùng hết data. Tuy nhiên, các gói cước 3G này thường có dung lượng data tốc độ cao khá thấp nên nếu muốn lượng data lớn thì người dùng thường phải đăng ký các gói cước có cước phí cao. • Các gói cước 3G giới hạn dung lượng thường có ưu điểm là dung lượng data cao hơn so với các gói 3G trọn gói. Nhưng khi dùng các gói 3G giới hạn dung lượng, không ít người dùng đã phải trả những khoản tiền lớn do vô tình sử dụng data vượt mức quá nhiều. Từ các ưu nhược điểm của 2 loại gói cước 3G Mobifone trên, nhà mạng đã triển khai một số gói cước mới trong đó có gói M70 Mobifone. Các gói cước 3G Mobifone mới này có số dung lượng data khá lớn và mang một tính năng mới đó là tự động chặn truy cập 3G khi người dùng sử dụng hết data của gói. Nếu muốn tiếp tục sử dụng thì bạn có thể đăng ký mua thêm dung lượng 3G tốc độ cao hoặc gia hạn sớm gói cước. Đăng ký gói M70 Mobifone không những giúp bạn nhận được đến 1.6 GB data tốc độ cao chỉ với 70.000đ mà nó còn giúp bạn yên tâm sử dụng 3G mà không phải lo lắng vì phát sinh cước phí ngoài ý muốn. Cú pháp đăng ký rất đơn giản đó là: ON M70 gửi 9084 (miễn phí tin nhắn đăng ký) Ngoài gói cước M70 Mobifone, cũng còn có một số gói cước khác mang tính năng tương tự với mức cước phí và mức data khác nhau. Bạn có thể tìm hiểu thêm tại các gói cước 3G Mobifone. Trên đây là một số đặc điểm của gói cước 3G M70 Mobifone mới, hãy đăng ký ngay nếu bạn thấy gói cước này phù hợp với mình. Tuy nhiên, các gói cước 3G Mobifone rất đa dạng và mỗi gói đều có những ưu nhược điểm riêng biệt, phù hợp với những nhu cầu khác nhau của mọi người nên nếu muốn đăng ký 3G Mobifone bạn hãy tìm hiểu kỹ về các gói cước để chọn được gói cước phù hợp nhất nhé. Chúc bạn đăng ký 3G Mobifone thành công và sử dụng thoải mái nhé.
Truyện ngắn thằng bả chuột
Từ ngày mẹ hai siêu mẫu đi phẫu thuật thẩm mỹ bên Thái rồi ở rịt bên đó nhất định không chịu về. Tôi nghiễm nhiên đóng vai một bà bỉm sữa sồn sồn, ngày hai buổi chợ búa đều như... Vắt Quất. Thời tiết sụt sùi lúc nắng lúc mưa trong cái tiết Thanh Minh rất khó chịu ấy vậy mà hai bên vỉa hè rộn ràng quán chè xít mọc lên như nấm, lúc nào cũng tất bật khách khứa ra vào. Thú thật tôi vốn kỳ thị với cái kiểu vạ vật, lê la chém gió của mấy gã thanh niên nhàn rỗi sinh nông nổi, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã râm ran, chuyện gì cũng bới móc ra cho thiên hạ xì xào, bàn tán. Tuy nhiên cuộc sống vốn muôn hình vạn trạng, con người cũng vậy chẳng ai giống ai. Ai cũng có quyền tự do của riêng mình. Giả sử mọi người đều giống như tôi thì mấy hàng chè xít chỉ có nước mà sập tiệm sớm. - Truyện sắc hiệp - Truyện Trinh Thám - Truyện Xuyên Không Hay "Bạn ơi! Vào đây làm chén nước đã, đi đâu mà vội thế!" Nghe như có tiếng ai gọi mình, tôi dáo dác nhìn quanh phát hiện ra ngay thằng cha chủ nợ đang ngồi vắt vẻo ở một quán nước bên vệ đường. "Mình nợ nó thì nó sai, nó khiến gì chẳng phải nghe miễn sao đừng đả động chuyện tiền nong là được." Tâm lý chung của những thằng đi nợ ai chẳng thế, miễn cưỡng tôi đành phải lê gót bước vào. Vừa ngồi còn chưa kịp nóng đít đã nghe tiếng rao của một tay bán hàng rong từ chiếc loa rè rè xa xa vọng lại. Những âm thanh réo rắt tiếng bấc, tiếng chì rõ mồn một. "...Trong khi loài mèo đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng thì lũ chuột lại được thể hoành hành... Tập đoàn chúng tôi đã phát minh ra một loại thuốc diệt chuột có thể tiêu diệt các loại như : chuột Pháp, chuột Nga, chuột Ta, chuột Tây Ban Nha, chuột Thổ Nhĩ Kỳ. chuột gì cũng chết..." Âm thanh vừa dứt thì người cũng tới nơi. Tôi vẫn còn đang tấm tức chưa nguôi về cái vụ này bỗng nhận ngay ra gương mặt thân quen từ mấy hôm trước. Tôi nhảy bổ ra vồ lấy ghi đông xe của thằng cha bán bả chuột quát tháo ầm lên. "Aha! Hôm nay ông mới vớ được mày... Mày vào đây, vào đây ông hỏi tội." Thằng bả chuột mặt xám ngoét, thân cô thế cô lại trông thấy cái vẻ mặt nửa vũ phu nửa hận thù của tôi đang bốc hỏa ngùn ngụt gã đâm phát hoảng, mồm miệng lắp ba, lắp bắp. "Ấy... Ấy... Xin... Xin bác cứ bình tĩnh... Đừng vội manh động kẻo gây án mạng." "Câm mồm! Mày bỏ xe đấy vào đây nói chuyện cho đàng hoàng. Bằng không ông chôn sống!" Tôi sấn sổ nạt nộ, thằng bả chuột vò đầu ngơ ngác, ba hồn bảy vía bay tít tận mây xanh vì chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra nhưng vẫn phải răm rắp nghe theo. Gã run rẩy tấp chiếc xe lỉnh kỉnh hàng rong dựng sát vệ đường rồi phấp phỏng bước vào trong quán. Từ khuôn mặt thân quen giờ đã trở thành gương mặt đáng thương nhàu nhĩ, xanh lét. Tôi ngồi xuống ghế mặc gã trân trân đứng đó gằn từng tiếng trong cổ họng nạt nộ. "Mày bán bả kiểu gì mà chuột nhà tao ăn vào cứ béo phây phây là thế nào hả? Nói!" Thằng bả chuột khúm núm rối rít thưa. "Bác... Bác xem có nhầm em với ai không?" "A thằng này láo! Mày nghĩ tao lú lẫn hay sao? Quả mụn cứt ruồi to tướng trên mép mày còn ngồn ngộn ra đấy, nhầm là nhầm thế đéo nào được." Tôi điên tiết quát lên nhặng xị. "Thế... Thế bác có làm theo đúng hướng dẫn không?" Gã mềm mỏng hết mức có thể, thái độ cầu hòa hỏi lại. "Tao đã làm đúng như lời mày dặn dò, cẩn thận từng li từng tí mà chuột nó đâu có chết. Con nào con nấy sau khi ăn bả vào tròn lẳn như củ khoai. Thôi đúng rồi, thằng này bán hàng giả. Tao phải gô cổ mày lên công an mới được." Tôi vờ dọa dẫm. Thằng bả chuột tròn xoe đôi mắt ngây thơ như gái tơ lần đầu ra mắt nhà chồng, từ thái độ sợ sệt quay ngược ra tra vấn. "Bác nói em bán hàng giả? Được em công nhận rất có thể là như thế nhưng bác thử đặt cương vị vào em xem. Người ta bán đồ ăn thức uống, hoa quả còn thử được xem hàng giả hay hàng thật. Đằng này bả chuột mà thử chỉ có mà chết mất ngáp. Mà em nói thật, đồ ăn thức uống bây giờ người ta cũng chẳng dám thử đâu. Chỉ có mỗi nhà sản xuất biết chứ buôn bán với tiêu dùng như em và bác biết thế đếch nào được." "Ừ nhỉ, thằng này nói cũng có lý." Tôi ngẫm nghĩ xong quyết không chịu thua vặn lại. "Mày không biết sao còn quảng cáo rùm beng chuột gì cũng chết là cớ làm sao?" "Thì trước sau gì chẳng chết, bác có nghe thấy ăn vào là chết ngay tức khắc không?" Nó quay ra vặn vẹo. "Ô! Mày lại còn lý sự cùn hả, ý mày là cho chuột ăn thật nhiều để chúng nó chết no chứ gì?" Tôi tức điên chồm dậy định túm cổ nó không ngờ nó bình tĩnh gạt tay ra rồi ấn tôi ngồi xuống tiếp tục tra vấn. "Em hỏi bác nhá, chuột ăn bả vào béo quay béo cút ra đúng không?" "Ờ đúng!" Đợi tôi gật gù mấy cái nó tiếp tục quay ra hỏi. "Thế bác có thấy chuột bị rụng lông không?" Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi khẳng định một cách dứt khoát. "Có! Tao thất rất nhiều lông chuột quanh nhà." Thằng bả chuột phá lên cười khoái trá, mồm năm miệng mười leo lẻo. "Aha! Vậy chứng tỏ rằng thuốc của em rất hiệu nghiệm đấy." "Hiệu nghiệm thế nào, mày nói tao nghe!" Tôi tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại nó. "Thì lũ chuột bị ung thư đang chết dần, chết mòn đấy thôi. Bác ngu ngơ bỏ mẹ." Tôi ồ lên kinh ngạc, mồm miệng há hốc, dớt dãi hứng nhanh cũng được mấy bát. "Mày nói thế đéo nào chứ, thức ăn cho người có chất ung thư thì đứa trẻ lên ba ở cái đất nước Việt Nam này cũng biết còn bả chuột mà cũng có chất ung thư thì tao mới nghe lần đầu đấy." "Bác ơi, muốn cho tuyệt giống thì chỉ có mỗi cách ấy." Gã trả lời ráo hoảnh, mặt không một chút cảm xúc. Tôi thẫn thờ ngồi đó chẳng còn chút tâm trí nào mà trách móc nó nữa bởi nó nói chuẩn quá, nói chuẩn tới mức vi khuẩn cũng phải gật gù. Tôi kêu cho nó chén nước, thằng bả chuột rối rít cảm ơn. Đợi nó nhấp xong một ngụm tôi mới rỉ tai hỏi nhỏ. Lúc này thái độ đã không còn thù ghét như trước nữa. "Tao rất thông cảm với chú mày nhưng dù sao hàng giả vẫn là hàng giả. Các cơ quan chức năng người ta há nào chịu để yên?" "Bác ơi! Các ông ấy còn đang bận đi đánh Gôn rồi." Nó trả lời luôn không cần đến một giây suy nghĩ. "Thôi đi bố trẻ, bố chém cũng một vừa hai phải thôi. Hạng chân đất mắt toét như bố thì tiếp xúc thế đếch nào được với các vị ấy mà biết người ta đi đánh Gôn." Tôi nhìn nó bằng ánh mắt mỉa mai không kém phần thương hại. "Chết, bác lại không biết. Nhà em trước ngay giữa sân Gôn bây giờ đấy. Ngày nào mà chẳng gặp các vị ấy vác gậy đi rèn luyện thể chất từ sáng đến tối, thời gian đâu..." Nó đột nhiên ngừng lại, dáo dác nhìn quanh chừng nghe sợ hãi rồi mới tiếp tục lí nhí trong cổ họng. "Các ông ấy là bất khả xâm phạm bác ạ. Em thà đi bán hàng giả nếu chẳng may bị bắt thì chỉ bị phạt hành chính rồi tha về chứ đả động đến lãnh đạo là tù mọt gông chứ chẳng chơi." Tôi nhìn nó bằng ánh mắt cảm thông chầm chậm hỏi. "Anh lại không biết nhà chú ngay giữa dự án. Thế họ lấy đất xây sân Gôn rồi thì cày cấy ra sao?" "Tứ tán đi bán bả chuột khắp nơi rồi bác ạ. Quê giờ còn bao nhiêu đất nông nghiệp nữa đâu." Nó thở dài đánh thượt chừng nghe não nề lắm, nhìn bộ dạng rầu rầu của nó tôi cố lảng sang chuyện khác. "Theo như anh nghĩ thì giữa cái tiết Thanh Minh mưa gió thế này chơi bời thể thao thế đếch nào được nhỉ?" Thằng bả chuột đột nhiên đôi mắt sáng choang, giọng kẻ cả. Ngữ điệu rất có phong thái của một người am hiểu chuyện đời. "Ăn chơi phải thuận theo thời tiết là lẽ đương nhiên với người như em với bác còn như các ông ấy là những người đặc biệt làm gì cũng phải thể hiện được đẳng cấp cho nó tương xứng. Càng oái oăm trái khoáy càng được trọng nể, kính ngưỡng." "Cái đó thì anh cũng có nghe qua. Thế còn đạo đức nghề nghiệp để đâu, rồi lương tri, trách nhiệm với cả cộng đồng nữa?" Tôi hỏi một câu rất vu vơ vì đoán với trình độ của một thằng đi bán hàng rong thì làm sao có thể trả lời được một câu mang tầm vóc vĩ mô như thế. Không ngờ nó quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt buồn so, rầu rầu đáp. "Đạo đức ở trong sách giáo khoa chứ còn ở đâu nữa. Ngay từ bậc tiểu học người ta đã dạy rồi. Sau này khi con người càng trưởng thành ai cũng nghĩ đạo đức có thừa không cần phải học lại nữa. Các ông ấy..." Nó vừa nói đến đó chợt thấy trên đường tuýt còi inh ỏi. Hai xe cảnh sát cơ động nai nịt gọn gàng, vung gậy ngoáy tít trên đầu chẳng khác nào Đại Thánh náo động Long Cung. Họ tri hô, đuổi bắt một thanh niên chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm, nó vội cuống quýt vứt tờ 10 ngàn ở lại rồi phóng vội ra chỗ dựng chiếc xe đạp ghẻ. "Thôi thôi bác ơi em phải đi đây kẻo để xe dưới lòng đường thế này mất toi mấy trăm bạc chứ chẳng chơi." Tôi cầm 10 ngàn chạy theo trả nó nhưng nó đã phóng mất hút đành quay lại tiếc xót chén chè cầm lên kề vào miệng. Chén chè nguội ngơ, nguội ngắt từ lâu nhưng tôi vẫn cố gắng nuốt hết, nuốt cho trôi tất cả những gì nãy giờ đang nghèn nghẹn, đầy ứ ở trên cổ họng. Từ xa xa lại một anh hàng rong ngang qua với tiếng rao văng vẳng phát ra từ chiếc loa rè rè. "...Trong khi loài mèo đang có nguy cơ tuyệt chủng thì lũ chuột lại được thể hoành hành..." Xem thêm 1 số truyện hay khác: - Truyện truy tìm ký ức - Truyện Đạo Tình - Truyện yêu em từ cái nhìn đầu tiên - Truyện hãy nhắm mắt khi anh đến
Truyện ngắn gái bán hoa
Trong một dịp tình cờ mà tôi được Cha mình dắt về quê nội ở miệt Cà Mau, tôi nói tình cờ đây là chuyện cơm canh giữa Cha Mẹ tôi bấy giờ không được ngọt, và vào lúc "không được ngọt" đó, thì Ông nội tôi đột ngột qua đời, buộc lòng Cha tôi phải về đấy phúng điếu, may thay, tôi lại đang trong kỳ nghỉ hè nên được ông đem theo. Đây không phải lần đầu tiên tôi đi xa, nhưng về đất Cà Mau thì quả đúng là lần đầu tiên trong cuộc đời trẻ thơ lúc bấy giờ. Lúc đó tôi mới có mười hai tuổi mà phải ngồi xe một ngày trời mới đến được địa hạt Cà Mau, mệt muốn liệt giường. Thời đó xe cộ lưu thông đã tấp nập lắm, nhưng về đến Cà Mau thì buộc phải đi lại bằng đường thuỷ, nhập gia tuỳ tục cũng hợp đạo thôi, niếu không thì biết đi lại bằng gì ở xứ này. Cha tôi mua vé tàu cao tốc, được biết tàu này chạy bằng máy xe, mà người ở đây hay gọi đùa là "xe khách trên sông" vận tốc nghe đâu lên đến mấy mươi cây số một giờ, nghe nói thế thôi chứ tôi chẳng biết có đúng vậy không. - Truyện kiếm hiệp hay - Truyện ma kinh dị - Truyện tiên hiệp Chiếc tàu đang bập bềnh trên sóng nước, nhìn nó tôi mường tượng hệt một con cá "lìm kìm" cỡ lớn, đầu nhọn thân thon, hai bên sườn sơn trắng có ô cửa kính râm đen tựa như xe buýt, cũng có ghế niệm hẳn hoi chẳng khác gì xe khách chạy trên đất bằng, có điều dưới sông sóng vổ "ạch đụi, chông chênh" ngồi thích chí hơn. Nhưng đó là trước khi tàu chạy, chứ đến lúc khởi hành thì tôi mới hãi hùng thực sự. Tiếng máy gầm gú như con thú hoang đói ngấu đẩy con tàu lướt như bay về phía trước, hai bên mạng tàu nước bắn trắng xoá, những hàng dừa kéo theo những ngôi nhà sàn lưng lững cặp mé sông cứ vùn vụt tuột lại phía sau, hãi quá, tôi ngồi rúm ró trên ghế nệm, Cha tôi ngồi bên cạnh vẫn điềm nhiên đốt thuốc và dững dưng ngó tôi mà cười. Ở đây với tôi cái gì cũng mới lạ, tôi không hiểu làm sao người ta có thể lưu thông trên sóng nước một cách tài hoa đến vậy. Mỗi khi có một chiếc cao tốc chạy qua, mấy cái "vỏ lãi" sơn xanh kẻ trắng xen lẫn, điều dạt qua một hướng, nương theo con sóng trong rất vui mắt, ban đầu nhìn nó tôi ngỡ là xuồng ba lá có gắn máy đuôi tôm. Đến khi ta Cha tôi đưa tay trỏ vào một cái "xuồng" theo cách nghĩ của tôi, mà giảng, thì lúc đó tôi mới rõ. Tàu chạy nhanh, mỗi lần đến một cái bến có khách muốn xuống hay lên, người lái ngoặc con tàu tạo một vòng nước xoáy hình cánh cung, rất điệu nghệ. Ban đầu, tôi hơi hoảng vì tàu cứ nghiêng hẳn về một bên, nước chừng như có thể tràn vào bất cứ lúc nào, nhưng đôi lần như vậy tôi đâm ra thích. Có điều tôi cũng mấy lần thót tim vì tàu chạy quá nhanh, mỗi khi có một hay hai chiếc cao tốc lướt như bay ngang qua nhau, thì sóng mạnh tạt vào bên sườn khiến con tàu cứ nảy lên bất chợt hệt cái tên "thuỷ thượng phiêu" trong truyện tàu tôi vẫn hay đọc, nhắm mắt, tôi tưởng chừng như mình sắp gặp Long Vương đến nơi rồi, mô Phật! Cũng không biết bằng cách nào mà tôi lên được bờ vào lúc xế chiều, mặt mày bơ phờ, ngu ngu. Ở đây có hai loại phương tiện chính, một là đò, hai là vỏ lãi. Còn "cao tốc" và "ca – nô" chỉ để cho những người có tiền họ đi, bỡi cao tốc rất đắc nhưng được cái nhanh nhất ở đây. Tôi chả biết Cha tôi có tiền hay không, nhưng gia đình tôi lúc đó tương đối nghèo, ngoài việc đi buôn trên sông thì chỉ trồng trọt và chăn nuôi là chính. Ông lớn lên ở Cà Mau, học hết lớp 12 rồi nghe đâu thi vào trường Công An, về sau ông kể, vì giúp nội việc gì nhưng không kể tường tận, nên phải bỏ chức mà lánh lên Vĩnh Long rồi gặp Mẹ và kết nghĩa "Châu Trần". Dây mơ rễ má bên họ nội kể ra rất phiền phức, nhà đông anh em nên ông nội đặt tên cái gì là Văn – Thi – Thơ – Ca, mãi tôi vẫn không nhớ hết. Tối đó tôi phải nằm võng trên chuyến đò đêm về Sông Đốc, tới sáng ra mới đến được chỗ người cô thứ sáu đang sinh sống. Nhịp sống ở Cà Mau lúc bấy giờ rất phát triển, phát triển bật nhất ở Miền Tây luôn ấy chứ. Bởi ở đây một ngày không biết có bao nhiêu tàu đánh cá ra vào, các loại hình nuôi thuỷ hải sản thì khỏi bàn, không nơi nào sánh kịp. Chợ Sông Đốc có cái khách sạn Đông Á rất cao, như người khổng lồ đeo biển đón mừng khách phương xa đến nghỉ chân và vẫy chào người rời khỏi. Về đến đây đông đúc nhất tất nhiên là bến Cảng, ghe tàu neo đậu lỗ chỗ nhưng nhìn chung cũng rất ngay hàng thẳng lối, nó cũng như bến xe khách ở các tỉnh luỵ vậy. Nhưng phương tiện đi lại chính là vỏ lãi, người ta vồn vã mặc cả, rộn rã và tấp nhập đưa rước khách khi thì sang sông , khi thì đến cách địa danh mà tôi chả hiểu "ất giáp mô tê" gì sất. Nó cũng giống như đội ngũ xe ôm trên bộ. Tôi thấy rõ ràng là vui hơn Vĩnh Long của tôi rất nhiều, có lẽ vì lạ mà tôi thấy thế cũng nên. Nhà cô Sáu nằm khuất trong một con hẻm lát bê tông gần chợ, nhà cửa san sát đan xen nhau, sình lầy và nước đọng. Hầu hết đường xá ở đây điều bị ngập nước lúc triều lên, khi nước rút để lại vô số những bãi - kênh nước thối rất mất mỹ quan. Nhưng phần lớn là do ý thức của người dân còn kém, nạnh ai nấy xả rác bừa bãi thành ra nhìn giống như mặt trái của đô thị hoá vậy. Ngôi nhà, hay đúng hơn là một quán nhậu, vì trước cửa có treo biển "Sáu Cao Cà Mau" lúc bước vào tôi thấy có mấy người khách mặt mày đỏ tía đang bước ra, tay cắp bên hông một cô em má phấn dáng trong rất ngon cơm! Cha tôi gật đầu chào một người đàn bà béo múp míp có bộ mặt hình nửa trái banh và đôi chân chim sẻ, tôi không hình dung được đôi chân đó hằng ngày phải khốn khổ thế nào với cái khối thịt to đùng kia. Tôi gật đầu chào lấy lệ và lại nhận được ngây cái cười cảm tình của bà cô múp míp. - Anh Năm dẫn thằng nhỏ dô nhà nghỉ mấy hôm, rồi đợi thiệt khoẻ hẳn dẫn về thăm mộ Ba, dù sao cũng xong xuôi hết rồi. Anh về trể, chế Tư có nhắc nhưng ở tận Năm Căn không cách nào bắt liên lạc được, phải xong rồi mới nhờ thằng Ca lên gọi anh. Cha tôi cười trừ, hỏi han mấy câu xã giao, xong dẫn tôi vào trong, lúc quay đi bà cô tôi hỏi. - Nhỏ tên gì đó anh, giống anh đẹp trai quá hé-ong...! Cô Sáu hỏi kìa trả lời đi con. - Tôi đáp lí nhí. Dạ con tên Duy! - Con trai gì mà rụt rè như con gái, thôi vô trong nằm nghỉ chiều cô Sáu cho mấy đứa chở đi chơi đây đó cho biết. Tôi đánh một giấc đến tận chiều tối mới ngồi dậy, lúc dậy tôi thấy có người đàn bà trạc tuổi mẹ tôi đang ngồi trên mép giường nói chuyện với Cha. Mãi về sau tôi mới biết bà này là "nhân tình, nhân ngãi" gì đó với ông – thiệt, tôi cũng chả biết nói sao. Ở đây tôi khá lạ lẫm với mọi thứ chung quanh, từ nết sống đến nết ăn ở rồi giao tiếp hằng ngày. Khu nhà của cô Sáu chia làm hai gian ăn thông với nhau, có hình chữ " U ", một bên là nhà ở lẫn quán nhậu xây cất khang trang, phía trước là nơi thu tiền cũng là chỗ để "thân hình múp míp" kiểm soát nội bộ, như gà mái ấp trứng trong ổ vậy. Phía trong được ngăn thành từng phòng làm nơi tiếp khách, sau cùng là khu nhà bếp. Còn bên kia có một khu nhà xây cất tạm bợ tựa như khu ổ chuột, chứa "gái bán hoa". Ở ít lâu nên tôi biết đây là một ổ mại dâm, mà chuyện đáng buồn cười là "cái ổ" này chỉ cách trụ sở Công An có 500 mét. Ở đây vừa là quán bia ôm, vừa chiều khách khi khách có "nhu cầu" nên lúc nào cũng đông đúc các gái phấn son loè loẹt. Mỗi đợt ai tiếp khách xong điều phải chia phần trăm với má mì Sáu, cứ tiền bo một trăm ngàn thì cổ lấy hai chục, đi khách hai trăm thì bả "ăn nhẹ" bốn chục tiền giường. Mà cái giường phải chỗ sạch sẽ cho cam, xây ngôi nhà sàn cách mặt đất vài mét người ta lót ván rồi kê giường, còn bên dưới thì đúng là một hố rác, tắm rửa ăn uống điều tuông xuống đó nhầy nhụa, đen đúa, đêm đêm nằm ngủ nghe tiếng chuột cống cắn lộn mà phát rùng mình. Những người khách mua hoa trong cơn say chỉ việc nằm lên cái bộ dạt tre bẩn thỉu, mà kèn kẹt một lúc lâu đến khi trào phúng thì lại quay về với vợ con như người vô tội. Chỉ tội là tội cho tôi đây này, phải nằm trên bộ dạt gần đấy mà ngủ, bởi nhẽ, dạo nầy Cha tôi hay đi xóm về khuya, mà chỗ đấy thì ra vào thoải mái nên tôi qua đó ở hẳn. Mới ở đây được gần một tháng chả biết ông chạy chọt ở đâu được tiền rồi sắm vỏ, máy, mà chạy đi đưa khách, có đêm cũng kiếm được dâm trăm bạc nên tôi cũng khuây khuây. Còn việc về thăm mộ nội cũng không nghe ông nhắc gì đến, thôi kệ, tôi cũng chẳng quan tâm lắm vì trước giờ tôi chỉ gặp nội có đôi lần. Vả lại dạo gần tôi hay nói chuyện với Chế Út và Chế Phương nên tâm trạng có phần phấn khởi lắm. Không biết sao tôi có cảm tình với hai chế này, mặc dầu hai người cũng làm ở đây như những người khác, có điều, họ không "õng ẹo, hách dịch" và "diêm dúa" như những cô kia! Họ trông hiền lành và rất dễ thương, Chế Út mới có hai mốt tuổi, còn Chế Phương thì hai hai. Hai người thương tôi lắm, những hôm khác bo "sộp" họ lại mua khi thì cái này, khi thì cái kia, tôi đòi gì cũng được - mà thích nhất là tối tối được chở ra tượng đài gần cửa biển Sông Đốc ngấm cảnh, gió lạnh đến nổi da gà. Tôi quý Chế Út, tôi biết chế cũng quý tôi nên hay cầm tay tôi đi chơi mà tâm sự, có bận chế nói. - Duy biết hông. Nhà chế nghèo mà cha lại mất sớm, mẹ thì bệnh trong người hoài, em gái mới học lớp bảy nên gia đình thiếu trước hụt sau. Chế ra đây làm theo lời chế Phương, hai đứa nhà nghèo nên phải làm nghề này kiếm sống, mà cũng chỉ có nghề này mới có đủ tiền lo cho gia đình. Hồi chế vô có mượn má Sáu tiền để lo cho em đi học, nên bây giờ phải làm trả gớp lại, được nhìn em và mẹ không phải lặn lội bắt con này bán con kia để đong từng lon gạo là chế không có gì để hối hận. Em chế có tiền đi học, sau này nó không phải khổ như chế, mà nó học giỏi lắm nghe, năm rồi được lãnh thưởng nữa đó. Tôi nghe mà chỉ hiểu sơ sơ chứ chẳng mải mai xúc động, nhưng đến bây giờ khi ngồi viết lại những dòng này tự dưng tôi thấy thương Chế vô cùng, tôi chả hiểu lúc đó mình nghĩ cái giống gì mà chợt hỏi. - Vậy sau chế không làm chuyện khác?? Đôi mắt chế Út ánh lên nhưng vẫn im lặng, tôi ngó mái tóc dài mượt mà được gió từ biển cả mênh mông lùa qua sóng lưng. Tôi buột miệng. - Chế đẹp quá chừng! - Đôi lúc chế cũng muốn mình sống bình thường như bao nhiêu bạn bè đồng trang lứa, nhưng cuộc đời đưa đẩy thì biết làm sao hả em. Nhà lại nghèo, nên phải cắn răng, kệ, làm có số vốn chế mới tính tiếp. Bây giờ mà bỏ nghề, thì gia đình biết làm sao. Sau hôm đó, một vài bận tôi thấy chế Út đương lúc tiếp khác mà bị gọi ra trước nhà thì tôi hiểu chế phải làm gì. Những lần như thế tôi chỉ muốn vào đấm cho thằng đàn ông nào đó một cái thật đau để hả giận, nhưng lại không dám. Tức mình, có hôm chế Út đương lúc tiếp khách, cửa gài hẳn hoi, tôi lót tót chạy qua bên khu ổ chuột mà réo. - Chế Út ơi! Chế Út! Lúc đó tôi chỉ muốn cứu chế ra khỏi bàn tay của tên khốn nạn nào đang dày xéo mái tóc mềm mại kia. Tôi thấy chế bước ra với bộ đồ bộ xốc xếch, lai áo vướng một góc vào lưng quần, biết chế vội vã mặt đồ bước ra, tôi thương lắm, bèn hỏi. - Chế làm gì dạ?? - Em đi chơi một lát đi, chế thương. Chiều chế mua đồ cho. Ngoan đi Duy! Nói rồi chế mím môi nhìn tôi, mắt hoe hoe đỏ, tôi không biết phải làm sao nên đành quay đi, lúc bước tôi còn nghe tiếng nhừa nhựa trong giường gọi ra "Em làm gì mà lâu quá vậy" rồi tiếng đóng cửa. Có lẽ những ngày ở đây đã dạy cho tôi nhiều thứ về cuộc sống lẫn giá trị của đồng tiền. Nhờ đó mà tôi mới phát hiện ra một bí mật nhà bà cô tôi. Số là cô Sáu có ba người con, hai trai một gái. Tôi xin không kể đến hai thằng con trai trời đánh, phá gia chi tử của bả, mà chỉ kể đến người con gái lớn tên Duyên. Cô Duyên này theo "vai vế" là em tôi, nhưng chồng con đâu đó rồi. Duyên có đứa con gái rất dễ thương, giống mẹ y đút, tên là Nhã My. Ông chồng đi làm gì tôi chẳng biết, chứ riêng cô em gái này thì tôi rành "tám câu vọng cỗ". Nói ra sợ bạn không tin, chứ thực, cô nầy cũng làm gái. Có điều là gái hạng sang và người giới thiệu lại chính là mẹ ruột của cô. Cứ mỗi lần có khách "sộp" muốn tìm hàng lạ, cô Sáu lại chỉ đến Duyên. Mỗi lần như thế cô điều kín đáo đưa khách về nhà "trăng hoa" trên chiếc giường tổ ấm, rồi tối đến lại cùng chồng nằm ngủ trên chính chiếc giường đó. Đến tận bây giờ chứ đừng nói lúc đó, tôi vẫn không biết được anh chồng có biết không. Và không thể hiểu nỗi làm sao mà người ta có thể sống một đời như vậy, chỉ vì tiền! Có một hôm đang ngồi chơi, Chế Út chợt nói với một chế tên Diễm bán trái cây gần đó. - Diễm cho Út mượn sạp trái cây một bữa nha, mai có Mẹ với em Út ra chơi. Thì cái cô Diễm này mới "ừ" một tiếng và hỏi "có mẹ ra hả, vậy phải nói với má Sáu". Mẹ chế Út là người đàn bà quê rặt, không lẫn vô đâu được, bà bận chiếc áo khoác màu kem bạc màu, bên trong là bộ đồ bộ màu đỏ có đính mấy hạt ngọc trai bằng nhựa trắng tên ngực áo, khuôn mặt khắc khổ, hằng những vết chân chim do thời gian dày xéo, tôi đoán bà cũng chỉ hơn Cha tôi chục tuổi là cùng. Đi theo là cô em gái mà chế Út vẫn hay nhắc với tôi, cô này có đôi mắt buồn và mái tóc mượt hệt chế, nhưng hơi lùn. Thấy cô ta cứ luôn miệng hỏi han, đôi lúc lại đưa bàn tay thon thả có những ngón tay thẳng đuột như chiếc bút chì, nhưng móng lại dính một ít sình đen lên gảy đầu, chắc lúc đi vội nên chưa kịp chuẩn bị kỹ. Mà tôi để ý thấy rằng, những người nghèo họ có móng tay và móng chân rất lam lũ, chỉ cần đến những nơi sang trọng hay có mùi của sự uy quyền một tí là lộ ra ngây. Điều đó rất dễ nhận ra khi họ nhìn vào ngón tay hay chân mà lộ vẻ ngượng ngập, rụt rè, như sợ ai nhìn thấy. Nói chuyện một lúc, Mẹ con chế Út đứng dậy vào chào cô Sáu, họ nói năng gì đấy một lát rồi tôi lại thấy chế Út ngoắt xe ôm cho họ về, không quên trả tiền trước. Tối đêm đó chế Út hỏi tôi. - Duy đi về nhà chế chơi hông?? Tôi đáp ngây không cần lưỡng lự. - Đi chứ! Nhưng chế Phương đang nằm đó bấm điện thoại chợt lên tiếng, xa lắm đó em, vả lại, không sợ chế Út của em bắt cóc bán đi qua biển hả?? Tôi cười, nói. - Không! Để Cha về em xin Cha đi. Chế Phương không đi chung hả?? Chế phương đáp. - Chế bận, nói rồi nheo mắt nhìn tôi. Sáng đó chế Út dậy rất sớm, tất tả đi mua nào thịt, nào rau củ, xô chậu cồng kềnh, toàn những thứ lặt vặt dùng trong nhà. Tôi không biết chế mua làm gì lắm thế, bởi khi đi, tôi phải ôm chúng mệt chúng muốn hụt hơi. Chế mượn đâu ra cái xe này vậy, tôi hỏi. - Của anh Chương, con má Sáu đó. Bao lâu nữa thì tới chế, em mệt lắm dồi. - Chút xíu nữa hà. Em bắt trước ai dồi dồi vậy? Đường về nhà chế Út tôi phải nói là xấu rất xấu, băng qua những con đường đất nhập nhụa sình lầy vì cơn mưa rào rạt mấy đêm trước, hai bên đường là những mảnh đất trống có vuông tôm, ở đây người ta chỉ nuôi tôm và cua là chính. Một dãi trải dài những hàng đước và nước mặn, nhà cửa rất thưa thớt, phần lớn là những ngôi nhà sàn cặp mé sông, chỉ lát đát mấy ngôi nhà tường khang trang. Đến một khúc sông thì chế Út gửi xe ở một tạp hoá rồi kiêu đò qua bờ bên kia, băng thêm ba cây số đường trường trên mặt đất lầy lội nữa thì tôi bắt đầu lèm bèm. - Em nói thiệt, chứ em chịu hết nỗi rồi, đến nơi em phải bật quạt xem tivi rồi đánh một giấc cho đã. Tôi thấy đôi mắt chế Út nhìn tôi mà chớp chớp mấy cái rồi dừng lại, ấp úng. - Duy nè! Em về chơi, đừng nói với ai chế... chế làm nghề này nhe em. Trong một giây, tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh xinh có đôi mắt buồn, đang ngồi chóng gót nhìn tôi, đôi mắt ấy như vang lên một vẻ cần khẩn, đôi mắt xinh đẹp phải chịu bao nhiêu phong ba, bão táp của cuộc sống khi tuổi đời chỉ mới đôi mươi. Tuy lúc đó tôi chỉ là một thằng mười hai tuổi, chưa có lông nách, nhưng cũng hiểu mình cần phải làm gì. Tôi nói. - Ai hỏi thì em sẽ nói chế bán trái cây. Nói rồi tôi mỉm cười. Chế Út cũng cười, đứng dậy nói. - Nhà chế không có tivi, quạt máy, nhưng chế sẽ quạt cho em ngủ, chịu hông?? Tôi lò dò bước theo chế, mắt đăm đăm nhìn tấm lưng thong thả và đôi vai hoàng yến bước đi phía trước, mà tự nhủ. Tại sao cuộc đời lại nỡ đặt lên đôi vai đó những gánh nặng trần ai, cùng nhiệm vụ một lớn lao đến thế, khi tuổi đời còn tươi thắm như vậy. Cuối cùng cũng tới, nhà chế Út, hay đúng hơn là một căn chòi lá. Rộng bốn mét, dài độ tám mét, hai bên vách được dựng bằng lá dừa nước, mái nhà cũng vậy, phía trước chỉ duy nhất hai chiếc võng giữa nhà và cái bàn tròn dùng uống nước, đi ba bước là đến đằng sau nhà, được che tạm bằng một tấm vải hoa chắn ngan bếp, bên trong kê cái bộ dạt, chắc là làm buồng ngủ cho hai má con. Trên bộ vạc một chút, có một tấm ván hình chữ nhật dùng làm kệ để sách và một cái radio còn mới, gần đó là chỗ treo quần áo. Cái vẻ nghèo nàn của ngôi nhà đập vào mắt, khiến lòng tôi ngụi lạnh, không còn cái vẻ xong sáo ban đầu. Bây giờ thì tôi mới hiểu tại sao chế phải chọn con đường bán mình cho thiên hạ để đổi chát từng đồng bạc lẻ. Bất giác, tôi trút một tiếng thở dài. Lúc ban trưa có hai thanh niên ghé lại nhà, chắc là bạn bè gì đó của chế, có điều thấy họ nói chuyện khá ngập ngừng và có phần dè dặt. Người thanh niên thứ nhất hỏi. - Út ra đó làm gì? Tôi thấy chế Út mỉm cười, nụ cười có lẽ đẹp nhất từ trước đến nay tôi từng thấy, trong ngôi nhà vách lá đơn sơ, người con gái buông tóc dài ngồi bên bàn nước, đôi mắt chớp chớp như như một chú nai nhỏ ngơ ngác, đằng sau tiếng lửa bếp kêu lép bép - bà má đương đung vội nồi nước. Với tôi, nó yên bình và giản dị như cô Tấm cô Thị trong cổ tích. - Út đi bán trái cây. Chợt người thanh niên thứ hai cười giòn, rồi lên tiếng hỏi. - Bán trái gì đó Út. Bữa nào tui ghé mua ủng hộ cho. Tôi thấy đôi môi nhợt nhạt của chế khẽ mím lại rồi cắn nhẹ một miếng nơi vành, trả lời. - Bán đủ thứ! - Nói rồi chế đứng lên xuống bếp. Sau khi hai tên đó về, tôi ngồi lại và tự dưng đâm ra ác cảm với tụi họ, tôi chả biết thế nào, nhưng rõ ràng họ làm chế Út tôi giận. Tôi bỗng nghĩ, liệu có khi nào họ đã từng ghé quán cô Sáu, rồi có khi nào Chế của tôi đã..! Nhưng tôi không nghĩ được lâu, vì cơm canh đã dọn lên. Tôi chẳng làm gì sất mà cũng được ăn, đúng là khách một bửa có khác. Buổi chiều đương loay hoay với mấy cái bánh thì bà má của chế Út từ đâu tiến lại, ra dấu cho tôi theo bà qua bên hông nhà. Ngôi nhà nằm cạnh đường đi, nhưng hai bên thì "trống trơ trống trất" cách cả mấy trăm mét mới có cây cối và phải cách cả cây số mới có nhà ở. Tôi không hiểu tại sao bà kéo tôi ra đây, bên hông nhà, nhưng tôi thấy bụng bồn chồn bất an, như có điều gì đó chẳng lành sắp ập tới. Mẹ chế Út chợt cất tiếng, khiến tôi bỏ lại nỗi bất an. - Con nói thiệt cho Bác biết, con Út lên đó làm gì?? Bị hỏi như thế đâm tôi ra hoảng, mặc dầu đã được dặn trước và hiểu mình cần làm gì, nhưng đứng trước một lão bà hiền lành mà lại là Mẹ của chế Út tôi cũng thấy mình lúng túng, vả lại, nói láo không phải là nghề của tôi, nên một lát sau tôi mới lấp bấp.. - Dạ thưa...thưa.. Bác, bán trái cây! Tôi lúc đó tự dưng đâm giận mình ghê gớm, có như vậy mà nói cũng không xong, phải ấp úng. Nhưng chưa kịp giận mình lâu thì bà cầm lấy tay tôi bằng hai tay mà nói. - Bác biết con Út làm gì, có điều chưa dám chắc nên phải nhờ con. Lần Bác lên, nghe cô Sáu nói chuyện với mấy đứa Bác cũng lờ mờ hiểu. Con Út thương em, thương Bác. Bà nói đến đây tôi cảm nhận đôi bàn tay chay sần ấm và rung lên, rồi bà trút một tiếng thở dài như muốn xua đuổi tất cả những ý nghĩ không tốt. Tự dưng nhìn mái tóc hoa râm lóm đóm những sợi bạc, tôi dậy niềm thương cảm. Người mẹ nhà quê ít học, bần tiện, lam lũ, thương con, luôn muốn giành tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho đứa con gái kém thế, nhưng vì nghèo nên phải gửi con ra tỉnh học nghề sau nuôi lấy thân, đến một ngày chợt nhận ra con mình vì thương mẹ, thương em, thương gia đình nghèo, phải bán thân cho thiên hạ mua vui để lo cho gia đình, nghĩ đến đó lòng tôi lại trào lên thêm một nỗi xót xa. - Con nói thiệt cho Bác biết đi con...con Út...con Út, lần này tôi thấy bà xúc động mạnh, người rung lên, "đôi mắt sâu hoắm" chỉ trực trào nước mắt, miệng ấp úng hai ba lần rồi cũng thốt lên rõ từng chữ, "con Út đi làm ĐỈ đúng hông con?". Cái tiếng "ĐỈ" vừa thốt ra khỏi miệng bà tôi cũng sừng sờ chết điếng, tôi biết người đàn bà này không tìm sao đâu được những mỹ từ cho tiếng gọi đó, bởi bà làm gì được học rộng. Cuộc đời gắn liền với miếng cơm manh áo từ thuở nhỏ, lớn lên phải chịu cảnh mất chồng, rồi tay xách nách mang hai đứa con. Tôi vẫn không thể hiểu tại sao ông trời lại thích trêu ngươi một gia cảnh như thế. Tôi đứng bất động nhìn bà, tôi biết mình không thể nói dối trong hoàn cảnh này, nhất là với một người mẹ, tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt nhăn nheo đang rươm rướm nước mắt mà chậm rãi gật đầu. Bà Bác cầm tay tôi siết mạnh như cố chống chọi với tất cả những nỗi đau trên đời gộp lại, đang đá thóc vào lưng khiến bà gồng mình uất nghẹn, đôi mắt buồn của chế Út hiện rõ trên mắt bà, giờ đây nó đau đớn và thất thần. Tôi nào hay đâu, cuộc nói chuyện bị người con gái tên Út đứng nép bên kia vách lá nghe thấy, đang lấy tay che miệng mà khóc không thành tiếng. Bạn à. Có những cuộc đời tưởng chừng như đã khổ lắm, nhưng vẫn chưa là gì với bi kịch do ông trời khéo sắp đặt. Hôm nay khi ngồi đây, viết lại những dòng này, lòng tôi ngậm ngùi khó tả. Ở phương trời xa xăm nào đó, mong chế Út có một cuộc sống bình yên, người Mẹ già sẽ phần nào ngơi đi đau khổ và cô em gái nhỏ tên Thu, tôi mong cô luôn gặp nhiều may mắn, không phải đem đôi mắt buồn và suối tóc mơ kia làm trò cho thiên hạ mua vui. Xem thêm một số truyện hay khác: Truyện cô vợ nhỏ thần bí của tổng giám đốc Truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày Truyện Vương phi 13 tuổi Truyện bên nhau trọn đời
Truyện ngắn Tôi Muốn Viết
Tiếng dế ri rả ở cái miền quê nghèo nàn, heo hút, lúc ban đêm này thực khiến người ta nao lòng. Đã bao nhiêu lần tôi tự ước ao mình thế này, được nghe lại những âm thanh đồng quê quen thuộc, nhưng đó là khi trên Thành Phố! Lúc đối mặt cùng cuộc sống nhộp nhịp, xô bồ, tôi mới thực nhớ đến quê hương, nhớ một chốn yên bình như sự cứu rỗi cần thiết, và như, cần phải có cái để nhớ. Chuyến xe khách xuôi miền về Tây khởi hành lúc sáu giờ sáng, cái giờ mà Thành Phố Hồ Chí Minh đang trở mình thức giấc. Những làn sương lờ mờ ẩn hiện sau những hàng cây, mà theo tôi, tên của chúng không nằm trong từ điển của mình. Nhà xe này làm ăn có vẻ phát đạt, chỉ nghe tên thôi cũng biết, "Long Thành". Tôi bước lên xe, ngồi cạnh một thanh niên quần sooc ngắn, áo sơ mi sọc, với bộ mặt còn ngáy ngủ đang mần mò gì đó trên điện thoại. - Truyện ngôn tình 18 - Truyện tiểu thuyết 18 - Truyện teen 18 Hầu hết bà con ở quê tôi điều đi chuyến xe này. Những năm về quê ăn tết, tôi điều gặp một hoặc hai người quen. Nhưng năm nay tôi về muộn so với mọi năm, phần để tránh mặt những người bà con xa gần xóm, phần muốn mình yên tĩnh ngấm nhìn cảnh sắc khi xe bon bon trên đường, qua những cánh đồng lúa nước, những dặm trăm bầu già cặp mé đường còn sống sót sau những đợt thi công. Quê tôi ở Vĩnh Long, miền đất nhiều trái cây, cũng như sông ngòi chằng chịt, nhưng đó là thuở xưa, cái hồi mà tôi còn bé lắm. Hay chạy lon ton ra đồng mỗi khi đến mùa gặt, gió phả vào tóc mền mại khiến tôi thấy thoải mái dì đâu. Bọn nhỏ chúng tôi hay í ới gọi tên nhau chỉ để cười, túm tụm chạy qua, chạy lại, mỗi khi có dịp nghỉ tay. Bởi chúng tôi còn phải vác lúa đến máy tuốt, rồi đứng đấy giúp mẹ "phành bao" , đợi sai vặt. Xong mùa gặt, bọn nhỏ chúng tôi kéo nhau lấy rỗ, lấy thau, ra ruộng tìm cua, bắt óc, tác đìa trũng. Mỗi lần như thế lại hè nhau đốt rơm nướng cá. Mùi cá chín khen khét hoà với đất sình phù sa, khiến vị thịt ngọt đến tận đâu. Nhưng vẫn chưa hả hê bằng tép nướng, tép phải xỉa qua mình bằng cọng lá dừa, rồi đưa vào lửa rơm đang hừng hựt cháy, đợi một xíu có mùi khen khét thì lấy ra, bấy giờ cọng dừa đã quéo lại và tép thì ngã màu ăn được, thơm đến tận dạ dày. Trong lúc nhâm nhi, bọn nhỏ chúng tôi ngồi bệt xuống ruộng kể nhau nghe những chuyện gia đình, chuyện bài tập và cả chuyện chơi đùa. Hỏi nhau đủ thứ về các trò chơi xem đến mùa đá banh, thả diều chưa. Lát sau thì mỗi đứa một góc, mắt dõi lên theo một bầu trời riêng, một suy nghĩ riêng. Mây trôi la đà, gió thổi đung đưa những nhánh trăm bầu, rồi lân la qua hàng đừa khiến lá xào xạc, bọn tôi ngã lưng trên bãi rơm chất đống mà nhìn lên khoảng không. Bỗng có đứa chợt nói. - Mai mốt tao muốn làm thợ sửa xe, tao muốn sửa xe cho ba tao đi kéo lúa. Mỗi bận xe hư, ba tao phải vác trên vai từng bao lúa nặng, khi về thấy ba thở gấp, tao biết vai Ba nhức mỏi lắm, nhưng phải gắng gượng để có tiền lo cho anh em tao ăn học. Tao thương Ba! - Tôi nghe giọng thằng Tình nghèn nghẹn. - Tao muốn làm bác sĩ. - Con Trâm chợt nói. - Tao làm bác sĩ để chữa bệnh cho má, mỗi bận má lên cơn đau, mặt bà nhăn nhó nhưng cố giấu, bà chạy vội ra thềm ba để Ba và tao không thấy. Tao biết má đau dữ nên núp sau cửa lén nhìn, nghe tiếng má lầm rầm. "Ông trời ơi! Gắng cho sống nuôi con thêm vài năm, có chết cũng được! Khổ thân con tôi". - Còn tao! Thằng Khánh nói thật to. Nhưng sau đó chẳng nghe nó nói gì thêm. Nó đứng khoanh tay vẻ oai vệ, mắt đâm đâm về phía nhìn nhà ông Chín Mân, giàu có nhất vùng. - Mày làm sao? - Con Trâm hỏi. - Tao sẽ kiếm thực nhiều tiền, tao không muốn nghèo, cũng không ước mơ gì hết! Tao chỉ muốn kiếm tiền để người ta khỏi khi dễ Ba Má tao. Người giàu thường khi dễ người nghèo, sau này tao giàu, tao sẽ không khi dễ ai, tao muốn giúp đỡ những người nghèo như Ba, như Má tao, khi con họ bệnh phải vay mượn, cầu khẩn người khác, nhưng đổi lại chỉ là cái nhìn thờ ơ, lạnh nhạt. - Tôi thấy một sự gì đầy nghị lực trong đôi mắt đen của nó, nó khiến tôi tin thể nào nó cũng làm được. - Còn mày. Duy! Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò. Tôi ậm ừ, nhìn mây trời lãng vãng trên cao, những áng mây bay thực tự do và yên bình, niếu như không hoá thành những cơn bão táp dữ dội. Ngọn gió nào khẽ lây mái tóc, tôi lắc đầu... tao vẫn chưa biết...! Những năm sau đó bọn nhỏ chúng tôi ngày một lớn, nên cũng ít gặp nhau hơn. Bọn tôi lao đầu vào học, học quên ngày tháng. Trong một lần đi xa, Mẹ tôi phát hiện mình bị chứng úng thư vú, căn bệnh lấy đi sự kiêu hãnh của phụ nữ và vắt kiệt tiền tài, sức khoẻ của bà. Cha tôi bắt đầu bê tha và hay đàn đúm với các bạn "đề" lắm. Miệng ông vẫn hay nói là để có tiền cho mẹ mày chửa bệnh chứ thực ông nghiện ngày một nặng. Đất đai nhà tôi bị cắt xén bán dần, bán mòn nên ngày một thu hẹp, một phần cũng do sự buông thả của ông và bệnh tình của mẹ nên rất tốn kém. Sự đời dường như không ưu ái cho bất kỳ ai, kể cả người nghèo. Cha tôi thực sự đổ đốn, ông bắt đầu đi lại với những người đàn bà sồn sồn lúc xưa ông biết, nghe đâu hồi trước khi lấy Má ông từng "chung chạ" với một phụ nữ và có con hiện đã lớn. Một thời gian sau để trả lời cho lời đồn thổi, ông "phủi đít" ra đi để lại mẹ con tôi trong mái nhà lá lxụp xệ, tàn tạ. Mẹ gần như đổ gục dưới chân giường, bà chỉ biết khóc và trách cứ đức ông chồng bội bạc, ngoài ra chẳng thể làm gì. Cái ý định bỏ học nhen nhóm trong tôi từng ngày, rồi sự đó cũng đến! Đốt sách và tất cả những kỷ niệm chôn vùi dưới đóng tro tàn, con người hoạt bát, hạnh tiến ngày nào của tôi ưu tư, trầm lặng hơn. Tôi bắt đầu những ngày liêu lỏng đầu tiên của cuộc đời, tụ tập với những đứa phá gia chi tử, kể cả với hạn đầu trộm đuôi cắp. Tôi bắt đầu những cuộc chơi đêm hoang dại, cái tuổi mười bốn cạn nghĩ khiến tôi đắm mình vào thế giới ảo cùng những trò chơi nhiều sức hút mà không hay chòm xóm nói gì sau lưng. – "Cái thằng không cha, lại nghèo khổ mà không biết thân" Mỗi lần nghe ai nói về tôi, mẹ điều khóc, nhưng những giọt nước mắt của bà không ngăn được sự nghiện game trong tôi. Mẹ tôi bất lực khuyên răng dưới mọi hình thức, dù là mắng chửi, hay nhẹ nhàng. Rồi bà mẹ tôi im lặng - ở nhà, nằm đó trên chiếc giường ộp ẹp mà thở dài, khóc than và thức trắng, đau khổ và oán trách! Ăn bữa đói, bữa no nhưng tôi vẫn có cách tìm ra đồng tiền cho bản thân, bằng nhiều chiêu trò trộm cắp vặt – và chỉ chịu dừng lại khi đã bị người ta bắt trói. Họ biết gia đình tôi nghèo mạt khổ sở lắm nên tha cho và chỉ khinh khỉnh - bàn tán. Mẹ tôi uất nghẹn tưởng muốn chết cho xong, hết cha đến con, nhưng tình mẫu tử đã níu bà lại khi tôi quỳ dưới chân giường xin sự tha thứ. Cái cảnh tượng hai mẹ con khốn nạn ôm nhau khóc trong căn nhà tồi tàn lúc ban chiều - thực, tôi không biết tả thế nào cho đúng Qua việc đó tôi bắt đầu đi làm. Sau một thời gian thì mẹ tôi dần khoẻ bệnh, thật diệu kỳ và cũng lắm trần ai. Tôi cầm đồng lương đầu tiên về chìa cho bà, bà má tôi đưa đôi bàn xương xẩu, rung rung, ôm lấy tôi vào lòng mà nghẹn ngào. Trong cái ngôi nhà tàn tạ những lá vụn nát được che bằng tấm mũ màu ve chai đó, tôi đón cái xuân đầu tiên trong vui sướng. - Đến Mỹ Thuận rồi. Tiếng nói chuyện điện thoại của anh chàng thanh niên kế bên tai kéo tôi về với hiện tại. À! Thì ra mãi suy nghĩ mà tôi không nhận ra xe đã đến Mỹ Thuận rồi. Tôi đưa mắt ngắm nhìn xung quanh. Đằng xa hai bên bờ là những khúm dừa nước trải, từ trên nhìn lòng sông những chiếc ghe tàu ì ạch nối đuôi nhau như những con gián nhỏ. Người đi xe gắn máy đậu lại hai bên thành cầu ngơi nghỉ, họ ngấm cảnh, chụp ảnh và ăn uống rất mất mỹ quan. Chợt tôi tự hỏi, liệu những người kia có ai từng giống tôi không??? Một đoạn nữa là đến quê, tôi nôn nao bồn chồn trên ghế niệm, không phải nôn về lại quê hương, hay cái sự gặp lại Mẹ tôi. Mà một niềm thương cảm, xen lẫn vui sướng khi được nhìn thấy quê hương đổi mới. Những ngôi nhà lá xát xơ ngày nào đã được người ta xây cất khang trang, đường xá không còn sình lầy mà thay vào đó là đường nhựa, xe cộ lưu thông thoải mái mà không phải sợ những bận trời mưa, quê tôi đã vươn mình lên nông thôn mới, một bộ mặt mới. Tôi thương cảm là do thấy những tấm át-phích treo dững khẩu hiệu "phông chống ma tuý và các tệ nạn khác" không biết rồi đây cái khói thuốc đó sẽ giết bao nhiêu giới trẻ lầm đường lạc lối ở đây. Tự dưng tôi vui cho cả tôi, bỡi lẽ tôi bây giờ đã không còn là thằng "cô hồn" mà làng xóm vẫn hay gọi. Tôi bắt đầu tìm đến sách vở năm mười sáu tuổi. Lúc nhỏ đi học tuy không giỏi văn nhưng tôi thích đọc và thích viết "tào lao" lắm. Các bài tập làm văn lúc nào cũng đạt được điểm khá, có một lần cô giáo chấm bài và nói. - Tôi cho em điểm mười này là để động viên em cố gắng phát huy cho những bài sau này, em biết không. Nhưng tôi thực phụ lòng cô và bạn bè. Bạn bè, ngần ấy năm mỗi khi nhà tôi cố lẫn tránh tất cả, nép mình trong nhà để khỏi phải đối mặt với thằng Tình, con Trâm, thằng Khánh. Tôi thực không còn mặt mũi nào gặp lại tụi nó vì những chuyện lúc trước của tôi, bỏ học và sinh tật. Tuy những việc đó đã qua đi rất lâu, cũng gần chục năm rồi, nhưng mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn xấu hổ và không dám nhìn ai. Năm nào cũng thế, tôi bắt mình ru rú trong nhà đọc sách, viết nhật ký đến mùng năm lại khăn gói đi làm trước Mẹ tôi một ngày. Chưa nói với bạn, Mẹ tôi đã khoẻ bệnh hiện đang may đồ ở TPHCM, nhưng tầm sáu tháng bà vẫn phải tái khám để theo dõi. Nắng gió Miền quê xoắn lấy tôi bằng một thứ tình cảm quá hồi hởi, tôi bước xuống xe cảm nhận ánh nắng gay gắt đâm lấy da thịt, những làn gió nóng kéo theo bụi đường chào hỏi kẻ miền xa về lại quê hương bằng một đợt tung bụi quá đầu. Bụng vẫn bồn chồn không yên, tôi bắt xe buýt về nhà, ngôi nhà lá của tôi cửa mở toan. Cánh cửa sơn xanh nhếch nhác khiến ngôi nhà cũng rụt rè không kém, thật đáng một cặp. Chắc Mẹ tôi đã về, bà vẫn hay mở toan cửa trong khi tôi thì thích đóng cửa nằm im trong nhà hơn. Tôi sửa lại balô trên vai bước vào nhà. Điều điều tiên nện vào ra mắt tôi là Ba đứa trạc tuổi đang ngồi cười nói bên chiến bàn dài sơn màu gỗ liêm mà lũ mọt đã xâu xé lỗ chỗ, tay đặt lên trên. Nghe tiếng chân ba cái đầu quay ra nhìn, rồi tất cả im lặng. Trong một phút, tôi như chết đứng tại chỗ. - Trâm! Khánh! Tình!. Ba đứa bạn thân thuở bé đứng lên cùng đi về phía tôi. Thằng Khánh kiêu lên vui mừng. - A. Duy! Mày... mày về rồi!!! Như bao cuộc gặp gỡ khác, chúng tôi ôm lấy nhau, mừng mừng tuổi tuổi. Tuy không phải sau mấy chục năm gặp gỡ như một kiếp người, nhưng chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên ở Miền Tây sông nước vẫn giữ với nhau một tình bạn như thuở đầu, dầu cuộc đời có khiến bao sóng gió vùi dập. Tôi giờ đây, ngay lúc này mới hiểu được sự cao cả của tình bạn mà không thể một sớm một chiều hiểu được, niếu ta không có được những người bạn thực sự. Tôi không còn bị cái mặc cảm đeo đám, mà trong tôi chỉ còn những niềm hạnh phúc, những ký ức tuổi thơ ngày nào tràn về... kèm theo đó một bình bạn thiêng liêng đã gắng kết bốn chúng tôi lại với nhau. Đứng trước cái nơi hôm nào mà tụi bạn đã thổ lộ ước mơ của mình. Nhìn mây trời trắng xanh, gió lây mặt nước gợn sóng lăn tăn, gió phả vào mặt tôi một luồng sinh khí tràn đầy niềm vui, niềm hy vọng tưởng chừng đã bị cái nghiệt ngã của cuộc sống dập tắt, tôi nói trong lúc ba đứa bạn nhìn tôi mỉm cười. - Tao muốn viết văn!!!! "Bạn thân mến, cuộc sống đôi khi khiến chúng ta tự sa chân vào những ngã rẻ lúc nào không hay, nhưng bạn hãy thật sáng suốt và đầy lí trí để tìm được hướng đi đúng đắn cho cuộc đời mình và hãy nhớ, gia đình, bạn bè luôn là chỗ dựa tin thần, là sức mạnh giúp ta vược qua mọi sống gió!" Xem thêm một số truyện hay khác: Truyện chàng ngốc bám người Truyện nữ chủ quản lý tốt hậu cung của ngươi Truyện ám dục Truyện Y thủ che thiên
Thong tin cu the goi 3g miu mobifone
Bạn sẽ dễ dàng đăng ký gói cước 3g miu mobifone sau khi đọc xong bài viết này dưới đây của tôi. Có thể nói gói Miu là gói cước 3g mobi được nhiều đăng ký sử dụng nhất hiện nay. Bạn sẽ có ngay 600Mb dung lượng tốc độ cao để truy cập mạng trong vòng 30 ngày chỉ với giá 70000đ mà thôi Đặc biệt là khi dùng vượt sẽ không bị tính cước phát sinh đâu nhé. Sau đây là thông tin cũng như cách đăng ký 3g mobi gói MIU – Đăng ký Miu theo cú pháp: ON MIU gửi 9084 ( miễn phí tin nhắn gửi) Sau khi soạn tin theo cú pháp đăng ký Miu thành công, khách hàng vui lòng khởi động lại thiết bị di động để bắt đầu sử dụng mạng 3G Mobifone cùng những ưu đãi dành riêng cho gói Miu nhé! – Thông tin chi tiết về gói Miu Mobifone: + Giá cước: 70.000đ/tháng + Dung lượng miễn phí: 600Mb tốc độ cao + Thời gian sử dụng: 30 ngày + Cước vượt phí: Miễn phí hoàn toàn + Gói Miu có tính năng tự động gia hạn khi hết chu kỳ 30 ngày và với điều kiện tài khoản chính thuê bao đủ điều kiện để gia hạn. + Kiểm tra dung lượng gói Miu còn lại là bao nhiêu, bạn soạn tin: KT DATA gửi 999 2/ Điều kiện đăng ký gói Miu của Mobifone: – Thuê bao di động mạng Mobifone đang hoạt động 2 chiều – Đáp ứng đủ điều kiện và có đủ tiền trong tài khoản chính của thuê bao >= 70,000đ – Điện thoại thuê bao có hỗ trợ 3G/GPRS/EDGE mạng Mobifone Chúc các bạn thành công! Xem thêm cách đăng ký 4g mobi
Những tính năng hay trên Oppo R7s
Oppo R7s một trong những smartphone hot nhất trong năm nay của hãng Oppo. Với cấu hình mạnh mẽ, thiết kế nguyên khối sang trọng, cùng với lượng pin "khủng" Oppo R7s như chiếm lĩnh ưu thế so với các mặt sản phẩm tầm trung hiện tại. Không chỉ có vậy máy còn được nhà sản xuất tích hợp cho mình những tính năng cực kỳ độc đáo và hay. Cùng bài viết sau khám phá những tính năng hay trên Oppo R7s nào các bạn: - Tổng hợp một số tính năng hay trên Oppo R7s: 1. Tính năng thu nhỏ màn hình để dễ sử dụng bằng một tay - Nếu bạn chưa sở hữa qua chiếc Smartphone thì bạn sẽ chưa thể biết được điều này, với một chiếc Smartphone có kích thước tương đối lớn, cộng thêm viền màn hình siêu mỏng thì việc thao tác bằng một tay tỏ ra khá khó khăn. tính năng hay trên oppo r7s - Oppo cũng nắm bắt được sở thích cũng như thói quen từ người dùng nên đã tích hợp vào sản phẩm của mình những tính năng khá thú vị và tiện ích cho người dùng đó là thu nhỏ màn hình về hai góc máy để người dùng sử dụng một tay, cũng có thể điều khiển dễ dàng hơn. Chỉ cần vuốt nhẹ từ góc lên thì tính năng này sẽ được kích hoạt. 2. Tính năng hạn chế cảm ứng sai: - Có lẽ các bạn cũng đã không ít lần gặp phải những trường hợp chiếc điện thoại của bạn đang để trong túi có thể tự thực hiện cuộc gọi đi hoặc thao tác vớ vẩn do màn hình cảm ứng quá nhạy. Riêng mình thì cũng đã từng bị như thế rồi đấy. Tuy nhiên Oppo đã cung cấp cho sản phẩm Oppo R7s của mình tính năng hạn chế những cảm ứng không có chủ ý. Tính năng này khá hữu ích phải không nào. - Hãy làm theo các bước sau nếu bạn muốn cài đặt chế độ này: Settings=> Cử chỉ và chuyển động => Bật “hạn chế thao tác cảm ứng nhầm”. 3. Tính năng giữ ứng dụng chạy nền: Bạn có thể giữ lại một số ứng dụng chạy nền từ Oppo R7s - Với một người có thói quen quét ứng dụng chạy nền để giải phóng cho RAM thường xuyên thì tính năng này sẽ cần thiết nếu bạn muốn một số ứng dụng nhấtt định luôn được giữ lại. - Truy cập Cài đặt => Quản lý ứng dụng => Chạm vào ổ khóa để lụa chọn ứng dụng được giữ chạy nền. - Đây là một tính năng khá tiện ích cho người dùng, vì nếu thường xuyên sử dụng tính năng này thì máy của bạn sẽ được bền hơn và RAM sẽ tránh được tình trạng quá tải. 4. Tính năng chụp màn hình nhiều trang: - Nếu bạn đã từng sử dụng một số dòng máy hiện nay thì bất cứ chiếc smartphone nào cũng chỉ chụp hình được một trang, khi muốn chụp nhiều trang thì phải chụp nhiều lần và lưu lại. Giờ thì điều đó không cần thiết nữa, Oppo R7S đã cho phép bạn chụp màn hình nhiều trang, con số tối đa mà máy cho phép là 8 trang, điều này giống như bạn có thể tải được cả trang web về xem. - Bạn có thể thực hiện điều này bằng cách bấm và giữ lâu cùng lúc hai nút nguồn và tăng âm lượng cho đến khi menu hiện lên và bấm vào trang sau để chụp ảnh. >> Có thể bạn muốn biết: Oppo R7s có trang bị tính năng cảm biến vân tay không? 5. Tính năng cuộc gọi thông minh: Đây là tính năng chiếc Smartphone dựa vào cảm biến tiếp cận để xác định được hành vi người dùng, nghĩa là có thể hỗ trợ người dùng một vài thao tác tự động như trên Oppo R7 Plus: + Tự động thực hiện cuộc gọi khi bạn truy cập vào danh bạ hay quay số và áp điện thoại vào tai. + Tự động trả lời cuộc gọi đến khi áp điện thoại vào tai + Tự động chuyển chế độ loa ngoài sang loa đàm thoại khi áp điện thoại vào tai. + Úp mặt điện thoại xuống để tắt chuông - Để lựa chọn chế độ này bạn thực hiện theo các bước sau: Cài đặt => Cử chỉ và chuyển động => Cuộc gọi thông minh. - Như vậy qua một số tính năng hay trên Opo R7s, cho thấy hãng Oppo đã đánh trúng tâm lý của người dùng hiện nay. Vì thế mà hãng này hiển nhiên trở thành một hãng nổi tiếng và được ưa chuộng nhất hiện nay trong vài năm mới xuất hiện. Giá cả hợp lý, sản phẩm có thiết kế đẹp mắt, sang trọng, cấu hình chuẩn, tính năng, ứng dụng phù hợp với nhu cầu của người dùng. Mặt hàng của hãng Oppo dần trở thành một trong những sản phẩm được người tiêu dùng quan tâm hiện nay. Nguồn: 4-sl.net
Tham gia các hoạt động dã ngoại, sinh viên được rèn luyện những kỹ năng làm việc nhóm, thể hiện tinh thần đoàn kết, có ý thức hoàn thành công việc đạt kết quả cao-Sinh viên DLA tham quan Vũng Tàu
Tại Trường DLA, hoạt động dã ngoại là một trong những hoạt động tập thể hấp dẫn dành cho SV sau những giờ học tập căng thẳng. Tham gia hoạt động này, sinh viên được rèn luyện những kỹ năng làm việc nhóm, thể hiện tinh thần đoàn kết, có ý thức hoàn thành công việc với kết quả cao. Với chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh và hiến máu nhân đạo, sinh viên sẽ có cơ hội phát triển những giá trị về tâm hồn, hoàn thiện nhân cách, biết sẻ chia và có tinh thần trách nhiệm đối với xã hội và cộng đồng thông qua việc giúp đỡ người dân tại những vùng còn nhiều khó khăn trong tỉnh, hiến máu cứu người mang những giọt máu nghĩa tình đến với những bệnh nhân từng ngày đang giành lấy sự sống. Một trong những điểm mạnh của Trường DLA trong các HĐNK là những chương trình văn nghệ - thể dục thể thao như: tìm kiếm tài năng sinh viên (LAU STAR), nét đẹp học đường, duyên dáng giảng đường, giao lưu bóng đá, bóng chuyền, cầu lông,... Đây là nơi để sinh viên thể hiện bản lĩnh, sự tự tin và tài năng của mình trên khấu, bên cạnh đó những hoạt động này còn giúp sinh viên mở rộng các mối quan hệ, giao lưu và học hỏi nhiều điều hay từ những người bạn xung quanh.