QQASSASS
50+ Views

ảnh selfie cực bựa

Khắp phố, những rặng anh đào, phượng đỏ, bàng lăng, xen lẫn hồng dây, tigôn và tùng, bách. Tất cả tấp nập, rộn ràng mong đợi một mùa mưa, ai cũng ngóng, vì mưa đến mang theo hương dịu mát, làm tan hòa những hạt bụi không trung, làm sạch thơm những chiếc lá trên cành và xé nát cái nắng hè oi bức. Mưa dịu dàng nâng niu trồi biếc, xoa dịu chuỗi cây già bởi cái nóng rát những buổi trưa.
Cả biển, trời đang mong mỏi đón mưa, chờ mưa tới để làm tan cơn khát, đợi mưa lắm xóa những ngày đắng chát, làm mờ dần vị mặn của thời gian. Ở góc kia, mưa thả những mênh mang, bên này phố mưa thắt tình bền chặt. Khi mưa đến buồn vui không đoán trước, rồi qua nhanh – chậm cũng vô tình.
Ồ ! Mưa à ! Ta đâu có đợi trông, vì làm ướt nhòe miền ký ức; song, tìm hoài mãi những giọt đời cùng cực, vẫn có bao người ngóng đợi những giọt trong. Đi lang thang giữa con phố mênh mông (tranh thủ nhé, vì nếu không mưa đoạn này chật lắm), ai đó thả hồn đi tìm vị ngọt, nếm những hạt đời lạnh lạnh trên môi, mặc cho mưa làm ướt khắp mọi nơi, ta vẫn thích sống thời khắc ấy, vì ta được dang tay đón lấy, những ngọt ngào lắng đọng của hư vô. Ngày mai – hoặc sẽ chẳng bao giờ, dù chặng đời buồn, vui, giận, hờn, thương …phía trước, vẫn đi tìm những cơn mưa hạnh phúc – cho riêng mình và cho khắp nhân gian.
QQASSASS
0 Likes
1 Shares
{count, plural, =0 {Comment} one {Comment} other {{count} Comments}}
Suggested
Recent
Cards you may also be interested in
ảnh selfie cực bựa
Tuổi thơ tôi còn là những lần vác cần đi câu cá. Câu không được con nào, thế là cả lũ ùa nhau nhảy “ùm” xuống sông để tắm. Kết quả khi về vẫn là bị bố quật thêm một trận vì cả người đầy đỉa. Nghĩ lại thấy xót xa nhưng cũng nuối tiếc lắm. Ngày xưa khi còn bé, tôi cứ mong mình lớn thật nhanh. Vì tôi hâm mộ người lớn, cảm thấy họ rất oai và có thể sai bảo con nít, bất kể việc gì. Nhưng cho đến khi thời gian cứ trôi mãi, trôi nhanh như guồng quay bị đứt phanh thì tôi mới nuối tiếc. Cuộc sống cũng giống như chuyến tàu một chiều, đi là đi mãi, không bao giờ trở lại. Ta cứ mãi nhìn về phía sau, ngoái đầu về tuổi thơ, nhưng lưng thì vẫn phải thẳng và mãi không đổi hướng. Tuổi thơ của tôi là những khoảnh khắc như thế, dường như chẳng chút suy tư và bận tâm vào những muộn phiền quá to tát. Khi lớn lên, vòng quay cuộc sống chạy hối hả và gấp gáp, con người mải miết chạy theo vật chất và danh vọng, những tính toán, mọi thủ đoạn sẽ khiến ta mệt mỏi. Và rồi lại thèm được ở truồng tắm mưa, được đi đào trộm khoai, được thả diều như hồi còn bé. Và trên hành trang đến tương lai, tuổi thơ sẽ là thứ luôn được mang theo, xếp gọn gàng trong ngăn kéo gọi là “Kỉ niệm”. Để mỗi khi mệt mỏi, chán chường hay tuyệt vọng, ta sẽ có thứ để ngắm, để nghiệm và để nhớ. Mảnh kí ức về tuổi thơ.
Like
Comment
1