LizArnone
1,000+ Views

I Killed The Girl I Use To Be

I wouldn't say confident no, but I had a certain gait.
One that slid so perfectly down my untouched thighs.
I was myself all the time.
Independently dependent
on the ones who kept me ugly laughing;
the most beautiful of laughs for those who care little
of silly beauty.
And then you kissed me and
my world shattered.
my confidence snatched away,
tossed to the ground next to my jeans.
I must have forgotten to pick it back up.
For in the months that followed
I forgot how to be me,
while trying to be the girl I knew
I should be for you.
And now your gone,
lost forever and I don't miss you.
But the girl you unbuttoned from me
isn't here anymore.
You may have stole her,
but I let you kill me.
5 Comments
Suggested
Recent
@seouls @nicolejb @jordanhamilton @AkashBhojraj @VeronicaArtino @Adrienpie thought my fellow poetry lovers would like a look.
Such depth and feeling. Clear cut point followed by understanding from both the speak and the listener. Well done!
Ahhhhhh!!! The title immediately drew me in & the words and metaphors were spot on. I felt every single word. I love this so much Liz! Thanks for tagging me :)
@lizarnone well done
Beautiful :) I also know the feeling of independent but also dependent
Cards you may also be interested in
It's always up to you!
First of all, I am really happy to be back, to be vingle active. I took some time, away from all the internet and mass media kind of life, which I think it is something everyone of us should do every once in a while. It feels so good. But I have to say, I did miss Vingle, I missed all you lovely vinglers, sharing interesting and funny cards, and now, I am ready for round 2.0. And what is better to post, that this amazingly deep picture (which I am sure, a lot of you have already seen it, am I right?) But in case you havent, take a couple of minutes, read the text carefuly and think. Reading it over and over again makes it even better. It is a great example to approve that it is always up to us, everything. A bad thing, doesn't always have to be a bad thing, you can try and find something positive, and if you try really hard, I'm sure you'll find it. It's only a matter of perspective, and it is so easy, just to flip the case over and embrace the situation. Even if you don't agree with me, at least try. It took me quite a long time to realize this meaningful message, but now I can say, my way of thinking changed. And for the better. Think good, be good and spread the good. I share this card with all the vinglers, but at the same time I want to say "Hi" to some of you: @allischaaff @marshalledgar @alywoah @LauraFisher @TerrecaRiley @nicolejb @shannonl5 @2littlelegs @TessStevens @LizArnone @danidee @skee292 @buddyesd @onesmile @VinMcCarthy @ShadowAnggel87
Học cách GenZ săn sale thế nào để không làm đau ví
Dù sống trong thời đại công nghệ với mọi tiện ích mua sắm mới mẻ, thế nhưng GenZ vẫn đang quản lý tốt chi tiêu của mình. Trả lời RedBag xoay quanh chủ đề: “Săn sale có đồng nghĩa với tiết kiệm không?”, những bạn trẻ này đã có những chia sẻ thú vị nào về việc chi tiêu mua sắm? Hãy cùng RedBag theo dõi nhé. Nguyễn Mai Thảo - Content Creative Mai Thảo - Cô gái GenZ trẻ trung với cách chi tiêu mua sắm rõ ràng. Mình không hẳn là một người săn sale có quy trình, chỉ khi có nhu cầu muốn mua sắm một món đồ nào đó mình mới phải săn sale vào đúng dịp mà thôi. Theo đó, mình dành 70% thu nhập dành cho việc mua sắm. Tuy đó là một con số khá cao nhưng bởi hiện giờ mình cũng vừa mới đi làm và tự lo, nên cũng cần sắm sửa nhiều thứ cho sinh hoạt hàng ngày và công việc. Ngày trước, mình dành phần nhiều thu nhập để mua sắm quần áo hay mỹ phẩm, nhưng kể từ khi có dịch, mình hạn chế hẳn và chỉ tập trung cho những khoản cần thiết mà thôi. Thật ra, mình cũng ít khi nào chi tiêu vượt quá hạn mức đã đề ra. Có thể là vì mình không có nhu cầu muốn mua nữa và thứ hai là do tác động của môi trường làm việc. Nếu thời gian đi làm nhiều hơn thời gian nghỉ ngơi thì chắc chắn khoản chi tiêu cũng sẽ bớt lại. Nhưng nếu có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn thì mình sẽ nghĩ đủ cách để chi tiêu cho bản thân và khoản tiền này có khi lại tăng. Nói về khoản dự phòng, mình thấy bạn bè mình thường dành hẳn 3 tháng lương cho khoản này. Cá nhân mình thấy đây là một cách hay để đề phỏng cho những rủi ro, bất trắc xảy ra. Thế nhưng, vì mấy tháng dịch vừa qua mình cũng không đi làm nhiều nên chưa có khoản dư cũng như chưa đủ nhiều để dành ra một khoản dự phòng cố định. Tuy nhiên, nếu sau này mức thu nhập của mình ổn định hơn thì nhất định mình sẽ dành ra 10% lương để dự phòng, giảm khoản chi tiêu mua sắm xuống còn 30%, 50% dành cho các chi phí cố định và 10% còn lại có thể dành cho giải trí, cà phê cùng bạn bè. Săn sale có thực sự giúp Mai Thảo tiết kiệm hơn hay không? Ban đầu, suy nghĩ săn sale chủ yếu là để tiết kiệm. Thế nhưng mình lại thấy khá nhiều người “lộng” việc này quá. Sẽ có những cửa hàng đôn giá lên để đến dịp khuyến mãi là giảm giá xuống, vậy nên nó cũng không giúp mình tiết kiệm hơn. Mình thấy khoa học nhất là khi nào cần đến sản phẩm đó mình hẳn săn sale, chứ không nên dành thời gian cho nó như một công việc hằng ngày. Đôi khi chúng ta mua đồ giảm giá vì nghĩ một lúc nào đó mình cũng sẽ cần đến nó, nhưng trên thực tế bạn sẽ lại chạy theo những món đồ khác mà thôi. Ví dụ như quần áo, khi bạn cảm thấy nó lỗi thời rồi, bạn sẽ không còn muốn mặc nó nữa. Chỉ khi biết được món đồ nào mình thật sự cần và săn sale thì sale lúc này mới trở thành công cụ hỗ trợ mình tiết kiệm hơn. Bùi Phương Nam - Backend Developer Phương Nam - Chàng trai đam mê đồ công nghệ với cách mua sắm đặc biệt. Mình không phải là một người quá thích săn sale mà chỉ mua sắm khi nào có nhu cầu thôi. Thật sự nếu mà cần một món đồ nào đó, mình sẽ tìm cách săn sale. Như thế thì chi phí mà mình bỏ ra cho món đồ đó có thể sẽ ít hơn. Mình đang dành khoảng 20-30% thu nhập cho việc mua sắm nhưng cũng còn tùy thuộc vào từng thời điểm. Chẳng hạn, khi mình cảm thấy món đồ đó thật sự cần thiết để phục vụ cho công việc hay học tập, mình sẽ mua ngay. Do đó, hạn mức này sẽ tăng một chút. Vì mình là con trai và cũng làm về IT nên đa phần các món đồ mình mua sắm đều là đồ công nghệ. Thế nên, mình luôn tìm hiểu kỹ trước khi xuống tiền cho một món đồ nào đó. Ngoài tính cần thiết thì sự tiện dụng cũng là yếu tố quyết định việc mua sắm của mình. Nếu giá trị món đồ đó lớn, mình sẽ tiết kiệm trong khoảng 2-3 tháng để mua, còn nếu giá tiền của nó vừa phải thì mình sẽ mua luôn trong đợt Sale. Ngoài ra, mình cũng hay sử dụng thẻ tín dụng để mua sắm. Bởi đa phần các sàn thương mại điện tử hiện nay đều đã liên kết với thẻ tín dụng, giúp cho việc thanh toán dễ dàng hơn. Cái hay nữa của thẻ tín dụng đó là tính năng: “Mua trước - Trả sau”, nó không chỉ giúp mình sở hữu ngay món đồ mình yêu thích mà còn chia nhỏ khoản tiền cần phải trả. Từ đó, giúp mình chủ động hơn trong việc cân đối tài chính. Một điều nữa mình nghĩ là khá quan trọng trong việc mua sắm đó là: Có nhất thiết phải mua đồ ở những thương hiệu lớn hay không? Có những món đồ giá rất cao chỉ vì thương hiệu của nó lớn. Thế nhưng, cũng có những món đồ với chất lượng tương đương nhưng thương hiệu không phổ biến bằng, mình sẽ chọn ngay món đồ đó. Vì nếu chất lượng như nhau mà giá thành ở những thương hiệu này thấp hơn thì tại sao không? Săn sale có thực sự giúp Nam tiết kiệm hơn hay không? Mình nghĩ rằng săn sale cũng là một hình thức mua sắm tiết kiệm. Tuy nhiên, có tiết kiệm được hay không cũng còn phụ thuộc vào nhu cầu và cách săn sale của bạn. Giả sử, bạn rất muốn mua món đồ A, nhưng lại không cần gấp. Vậy bạn hoàn toàn có thể chờ đến dịp khuyến mãi của nó để săn sale và bạn sẽ mua được nó với mức giá tốt hơn. Trần Tấn Lộc - Business Development Manager Tấn Lộc - Chi tiêu mua sắm luôn nằm trong kế hoạch. Thật ra, mình không phải là một người thích săn sale mà khi cần mình sẽ chi tiền luôn. Đối với mình, mình muốn tiết kiệm thời gian hơn là tiết kiệm tiền. Vì quỹ thời gian của mình sẽ tạo ra được nhiều tiền hơn so với việc dành thời gian để săn sale. Thông thường, mình sẽ mua đồ theo một thời điểm nhất định trong năm. Chẳng hạn như vào tháng 6 và tháng 7, mình sẽ mua một số thứ như quần áo, giày dép hoặc các thiết bị công nghệ,... Nếu tính ra nó sẽ chiếm khoảng 10-15% thu nhập của mình trên một năm. Mình cũng là người có tính kỷ luật cao trong việc sử dụng tiền. Thường khi bước vào một năm mới, mình sẽ ước tính được là mình sẽ chi tiêu mua sắm hết bao nhiêu. Phải nói là để mua được một món đồ nào đó, bao giờ mình cũng hoạch định trước một kế hoạch trong khoảng 3-4 tháng. Mình sẽ không quan tâm giá cả như thế nào mà quan trọng là nó có theo đúng kế hoạch mình đã vạch ra hay không.  Như vậy, mình cũng sẽ lường trước được các tình huống bất ngờ khiến mình phải chi tiêu vượt quá giới hạn. Thế nhưng nếu chẳng may có những khoản phát sinh khác khiến số tiền này bị dội lên, mình sẽ kiếm thêm thu nhập để bù vào. Mình nghĩ nó sẽ dễ hơn là tiết kiệm. Mình không chi tiêu quá nhiều không có nghĩa là mình sẽ khắc khổ với bản thân. Mà là để mình đặt ra được những mục tiêu dài hạn hơn. Không hẳn chỉ là 1, 2 năm mà có khi đến vài năm. Lúc này, mình sẽ có được động lực hơn trong việc giữ tiền để làm sao đạt được mục tiêu mình mong muốn. Ngoài việc không chi tiêu cho những món đồ không cần thiết, mình còn đầu tư nữa. Điều này vừa giúp mình không quá chi tiêu chắt bóp mà còn thoải mái sử dụng tiền đúng mục đích. Săn sale có thực sự giúp Lộc tiết kiệm hơn hay không? Khi theo dõi các bạn hay mua hàng giảm giá, cá nhân mình nhận thấy có 2 vấn đề sau: Thứ nhất về bản chất giá của món hàng hóa đó đúng là sẽ thấp hơn so với giá gốc, nhưng thường nó sẽ đính kèm thêm một vài sản phẩm khác. Lúc này, chi phí mình bỏ ra có khi còn cao hơn giá của món hàng đó. Vậy là bạn đang săn sale hay để món đồ đó săn ngược lại túi tiền của mình? Thứ hai, mọi người thường có tâm lý là: Nếu bây giờ mình không mua thì mình sẽ bị lỡ mất món hời đó. Vậy nên, khả năng cao là bạn sẽ mua ngay lập tức hoặc nếu không đủ tiền cũng sẽ vay mượn bạn bè để mua cho bằng được. Tác hại của việc này đó là bạn sẽ phải mất thêm một khoản tiền lãi và làm thâm hụt nguồn tiền của mình. Tuy rằng mình không có quá nhiều kinh nghiệm trong việc săn sale, nhưng mình cũng có một vài mẹo nhỏ cho các bạn đó là: Nên vạch ra một kế hoạch mua sắm cụ thể và thực hiện đúng theo kế hoạch đó. Ngoài ra, đừng để bất kỳ điều gì có thể tác động và chi phối quyết định của bạn. Tiếp theo bạn cần xem xét nguồn tiền của mình. Nếu không thể tiết kiệm hơn được nữa thì hãy tăng thu nhập để việc chi tiêu mua sắm không còn là áp lực. Võ Phúc Khuê - Social Content Intern Phúc Khuê luôn mong ước được mua sắm cho bố mẹ bằng số tiền mình kiếm được. Hiện tại mình đang sống cùng gia đình và cũng chưa có áp lực tài chính nên mình thường dành 60-70% cho việc mua sắm. Trong đó, mình dành 15-20% mua sách để vừa giải trí vừa đầu tư cho công việc, còn lại mình thường dùng để mua sắm quần áo, mỹ phẩm,... Nói vậy chứ mình cũng thường hay mua sắm vượt quá hạn mức này lắm, mới chỉ có 20 ngày mà mình đã dùng hết số tiền cho mua sắm rồi. Mình cũng chẳng nhớ hết mình đã chi xài cho những thứ gì nữa. Mình nghĩ mình là một đứa thích gì mua nấy nên cũng không quan tâm lắm đến chuyện giảm giá hay không. Do đó, trước khi xuống tiền cho một món đồ, mình thường chú trọng đến chất lượng và thương hiệu. Mình chỉ thích mua đồ ở những cửa hàng chính hãng hoặc nếu mua sắm online thì mình chỉ quan tâm đến mấy cái Mall (trung tâm mua sắm) như Shopee Mall hay Lazada Mall mà thôi. Điều này cũng giúp mình an tâm hơn về chất lượng của những món đồ. Ngoài ra, mình cũng sẽ xem là món đồ đó có phù hợp với mình không, có sử dụng được lâu bền hay không rồi mới quyết định mua. Đối với những món đồ có giá trị lớn hơn như laptop hay điện thoại mà dù muốn mình cũng không thể mua liền được, mình thường sẽ để dành tiền trong vòng 1-2 tháng. Nhưng nếu nó quá cần thiết với mình trong lúc này thì thường gia đình sẽ hỗ trợ tài chính cho mình. Vì điều này mà mình cũng nghĩ đến chuyện tiết kiệm trong thời gian gần đây. Thứ nhất là bây giờ mình cũng lớn rồi, mình không muốn phải xin tiền bố mẹ quá nhiều nữa. Thứ hai là mình cũng có những nhu cầu mua sắm riêng và cũng muốn sau này sắm sửa lại cho bố mẹ. Săn sale có thực sự giúp Khuê tiết kiệm hơn hay không? Săn sale đúng là giúp mình mua được những món đồ rẻ hơn, nhưng cũng vì tâm lý ham rẻ mà nhiều người thường mua lố những món đồ không cần thiết. Đối với một số người không rành săn sale trên các sàn thương mại điện tử sẽ gặp phải trường hợp như một số cửa hàng đôn giá lên để đến khi khuyến mãi thì hạ giá xuống. Cộng thêm việc cứ thấy Flash Sale (giảm giá mạnh) là mua liền và mua cùng lúc 2, 3 món. Vậy nên, nó cũng không giúp mình tiết kiệm lắm.  Mình cũng bị vài lần như vậy rồi cho nên rút được kha khá kinh nghiệm. Theo mình săn sale có giúp tiết kiệm được hay không sẽ còn tùy thuộc vào hành vi của người tiêu dùng. Lê Thị Như Thảo - Traffic Acquisition Leader Săn sale là sở thích của Như Thảo nhưng chỉ săn khi có nhu cầu. Mình rất thích săn sale nhưng chỉ mua khi cần thôi. Tùy từng thời điểm, mình sẽ có nhu cầu mua sắm khác nhau, thường mình sẽ dành 10% thu nhập cho việc này. Tuy nhiên, nó cũng không cố định cho lắm. Bởi có tháng mình sẽ không cần mua sắm gì nhưng cũng có tháng phát sinh thêm các sự kiện bất ngờ khác như du lịch thì mình sẽ tận dụng luôn các đợt Sale để mua đồ.  Để không chi tiêu vượt quá mức cho phép, đầu tiên mình sẽ xem xét lại nguồn tiền dành cho việc mua sắm. Nếu tiền vẫn còn thì mình sẽ tiếp tục mua sắm nhưng nếu không thì mình sẽ lùi lại đợt sau. Tiếp đến, mình sẽ đánh giá đến tính cần thiết và chất lượng của món đồ đó. Nếu phải trả một cái giá cao hơn để có được một món đồ chất lượng thì mình sẽ không ngại. Ngoài ra, mình nghĩ điều quan trọng hơn hết là nên có quỹ dự phòng, chiếm khoảng 10% thu nhập thôi cũng được để đề phòng cho những vấn đề phát sinh. Đối với những món đồ có giá trị lớn hơn, mình thường sẽ lên kế hoạch mua sắm rõ ràng. Rằng cần tiết kiệm bao nhiêu tiền trong khoảng bao lâu để mua được món đồ đó? Ví dụ, lương mình 10 triệu một tháng thì mình sẽ dành ra khoảng 1-2 triệu để dành mua món đồ đó. Săn sale có thực sự giúp Thảo tiết kiệm hơn hay không? Mình nghĩ săn sale đúng nghĩa sẽ giúp mình tiết kiệm, nhưng nếu tận dụng thời điểm này để mua sắm quá độ thì săn sale sẽ không còn ý nghĩa nữa và càng không tiết kiệm. Nguyễn Hồ Bích Luân - Account Manager Bạn có muốn biết cách lập quỹ săn sale từ Bích Luân hay không? Mình thấy mình là một người chi tiêu khá hợp lý. Khi mình muốn mua một món đồ nào đó thường mình sẽ ghi chú lại rồi đợi đến những dịp Sale lớn như Black Friday hay 12/12 sắp tới để mua sắm. Nó sẽ giúp mình tiết kiệm được một khoản kha khá. Thông thường, mình cũng lên danh sách mua sắm những món đồ cần thiết như dụng cụ thể thao, quần áo hay laptop để phục vụ cho công việc. Ngoài ra, mình sẽ dành khoảng 10% thu nhập để mua những thứ mình muốn hơn là những thứ mình cần. Tuy nhiên, đôi lúc mình cũng thường chi tiêu vượt quá khoản này. Bởi mình quan niệm một điều rằng có chi tiêu thì mới có sản xuất. Tức là khi cần chi tiêu mua sắm, nó sẽ là động lực cho mình làm việc. Tất nhiên, mình sẽ vạch rõ ra đâu là thứ mình cần và đâu là thứ mình muốn để biết cần ưu tiên mua sắm những gì. Do đó, mình cũng không quá đặt nặng vấn đề phải chi tiêu mua sắm như thế nào? Nếu có khoản dư nào đó mình sẽ sẵn sàng chi tiêu để tự thưởng cho bản thân mình. Nhưng nếu tháng đó bị hụt tiền do mua sắm quá đà, mình thường sẽ tăng ca hay kiếm thêm thu nhập từ nhiều nguồn khác để không cảm thấy áp lực. Đó là lý do hiện tại mình có được kha khá nguồn thu từ việc đầu tư qua các ứng dụng tài chính. Hiện mình đang tham khảo app TCBS, một ứng dụng đầu tư chứng khoán của ngân hàng Techcombank hay phổ biến hơn là Finhay, Momo. Còn với những ai muốn đầu tư nhưng ngại rủi ro thì có thể gửi tiết kiệm ngân hàng. Ngoài ra, khi mua sắm, mình cũng đặc biệt quan tâm đến chất lượng của món đồ, với mình khi đã mua là nên mua cho đáng. Hiện nay, chúng ta cũng thấy được các sàn thương mại điện tử đều có giá niêm yết, vì vậy mình hay lướt qua xem những nơi nào uy tín, giá cả hợp lý thì mình sẽ mua. Nhưng mình sẽ không quan tâm quá nhiều đến giá tiền của một món đồ, bởi “tiền nào của nấy”, mình chỉ xem xét ở mức tương đối thôi. Săn sale có thực sự giúp Luân tiết kiệm hơn hay không? Mình nghĩ nó có hai mặt. Giả sử, một món hàng giá có giá 100.000 đồng, nhưng khi đến đợt Sale nó giảm xuống chỉ còn 70.000 đồng, vậy là mình sẽ mua ngay vì biết mình có thể tiết kiệm được 30.000 đồng. Tuy nhiên, nếu đem 30.000 đồng ấy mua thêm những món không cần thiết khác vì nghĩ mình cũng đang lời mà, cứ việc mua thôi thì thực sự nó không giúp mình tiết kiệm đâu. Vậy nên, mình có một lời khuyên dành cho những ai đang muốn săn sale trong dịp BlackFiday sắp tới là: Hãy tìm hiểu trước giá tiền của những món đồ bạn muốn mua và chuẩn bị sẵn một quỹ săn sale dành cho mình. Đến lúc mua sắm bạn sẽ dễ dàng kiểm soát chi tiêu của mình hơn. Xem thêm: Mua hàng giảm giá có thực sự giúp bạn tiết kiệm hơn? Nguồn: https://redbag.vn/blog/hoc-cach-genz-san-sale-the-nao-de-khong-lam-dau-vi/
Why My Anxiety Makes Me Braver Then You.
Okay, so maybe not braver, sorry. My anxiety is pounding my skull knowing that people will get upset, think that my title is me calling them cowards, that they know I'm not brave. Don't be mad at me its not what I meant, I'm sorry. Let me start over. My anxiety makes me braver then you think; after you call me a worrier, after you deem me too "inside my head." My anxiety doesn't just clog my vision, it fogs yours to the fact that everything I do is a big deal, while flashes of "but what if the worse happens" shoot though your head in my voice. What you don't understand is that it is so very hard to live a life of spontaneity, of breathing in the air and wishing I was the wind, when my mind makes me think that every second someone I love will die because of some arbitrary decision that I chose wrong. It's hard to live a life when your brain only focuses on destruction. So, what I want you to understand is that if I had to describe myself in one word its brave. And not in the valiant knight, stand in front of an armed man to stop is bullet brave. I'm talking about how every day when I come home I check the closets, under the bed, and behind the shower curtain because I always think someone broke in. You never do that because you aren't afraid of that, you aren't anxious. But through the tight grip my anxiety has on my stomach I look. Every day. My anxiety makes me afraid of almost every situation, yet in every single one, I swallow and search out my fear; I push forward. My anxiety makes me braver then you.
Jesus: Prophet of Peace and Love or Purveyor of Fear and Hate?
Multitudes of Christian commentators over the past two millennia have proclaimed the teachings of Jesus of Nazareth to be unsurpassed tenets of spiritual wisdom and unexcelled guidelines for living a morally responsible life.  Hundreds of millions of devout believers are absolutely convinced that they will conquer death and attain everlasting life because God sacrificed his son for their sins. They are also convinced that Jesus didn’t really die. He was restored to life and subsequently ascended to heaven to spend eternity with his father, and soon Jesus will return to Earth to judge the wicked and rapture righteous believers up to heaven with him. Countless books have been written extolling the allegedly commendable features of the “Christian worldview” and the “Christ-centered life,” but, by contrast, few authors have examined the unsavory side of Jesus’ personality and his less than-meritorious behavior and opinions. For this presentation, I’ve formulated, in a balanced fashion, two sets of ten principles based on Jesus’ pronouncements. Although his directives come from the canonical gospels (the books of Matthew, Mark, Luke, and John), additional documentation is abundant elsewhere in the New Testament epistles and letters. The twenty precepts are listed along with the supporting Bible verses from which they derive. The cited verses and passages appear in this separate article. This scriptural evidence will enable readers to answer for themselves the binary question that is the title of this article. NB: This article is not made assuming Jesus literally indeed existed, but an evaluation of the character of the Abrahamic religious texts. Read the full article:https://www.fadewblogs.eu.org/2021/11/jesus-prophet-of-love-or-hate.html
Manage Your Sales Prospects And Affiliates With Lead Generation Software
Lead generation is an important part of the sales strategy of any business organization. Any sales professional will tell you that human error could result in leads being wrong handled which, more often than not, leads to loss of sales and hence profits. The use of lead generation software would go a long way to minimize such costly errors. A good lead generation program is supposed to put in automation mode the process of capturing leads, processing information on the leads, filtering leads that have sales potential, generating sales, and delivering to the customer. With the software relieving you of the above tasks, you can concentrate on acquiring potential customers for your business. One such software is Lead Generation Software you can choose from the list. It’s a web-based application that allows a high level of seller-buyer interactivity. The software allows for an automated response when a potential customer shows an interest in your product or services – an ideal way to win customer confidence. Lead Generation software does not work only with prospects; it also simplifies your tasks when it comes to working with existing customers and even affiliates. The software can easily be set up in your web hosting server and can be quickly customized to your needs. Ample help is provided at every stage. One cool feature you can activate during the setup stage is the option for the software to remind you of unsold leads. You can set the option to remind you within an hour or up to twelve hours. This is a handy tool especially if you have to handle large numbers of leads and ordinarily if you don’t use software, you may overlook leads that you have not yet sold to. A variety of email templates are provided. You can edit and tailor them to your needs to ensure a high level of professionalism when communicating with your leads. You are also allowed the facility to filter your leads of abusive words, phony contact numbers, and spam email. You also need the striking content in your entire lead generation process, the content for email pitches and others, you must have an epic sales pitch to be successful also the content must be plagiarism free, to know more about plagiarism click this link, another tool you can use for this purpose if you have someone else’s sales pitch ready, you can grab that copy and paraphrase the content, the tools make paraphrasing easy with just one click, go now to paraphrase your email content. In the system statistics mode, you get to see a visual presentation of sold leads, inactive customers, and new customers, among others, in the form of charts and graphs. You can toggle from the visual mode to the data mode which gives you a good idea of areas requiring immediate action. Need to send bulk emails to your leads, customers, or affiliates? Lead Generation Software does it for you with ease. There are plenty of one-click options available like the top ten affiliates, customers who joined after a certain date, or all customers, among others. Other features that will aid in the lead generation process are: Instant viewing and managing of individual customer account managing different campaigns used to generate sales easy reviewing of leads generated from your opt-in pages The latest version of the software includes an HTML WYSIWYG editor which can be used for quick template changes either on your part or the customers. Also included is the ability to import bulk leads from the admin panel.
Wooord!
I guess everyone has some people around them (or maybe not even around, but somewhere), who just hate you, for no real reason. Those, so called people can be your school mates, your friend's freinds, someone you go to college with, your co-workers, or just any other, random people. Those people are usually people we never talk to, and actually never had, but somehow they think they know us, which is letting them to think they have a right to judge you. But, if you worry about them, than you are just stupid. Those people think they know you, they spend hours per day thinking about you. Yes - hating on someone and talking shit about someone is actually thinking of that someone. And you know what? If I tell you about my experience... I have quite a group of people that I "know". Well, they were just empty bodies, strolling down the path of my life, nothing meaningful. Those are the people I don't even know their last names. And they somehow know everything about me, and they feel so happy when talking shit about me. Well, I guess I won. I represent a celebrity figure in their small, meaningless lives. They are spending a lot of their moment on hating on me, and if they are actually so jelous of my life, well than let they! If talking shit about me makes them feel better, let they do it. I don't care. I don't know them. I will never meet them. If they die (sorry for exaggerating) I won't even know, if I die (again, sorry) their world would change like a lot. I am such a big part of their lives, bud saddly it only goes one way - for all the haters out there: Sorry, but who the fuck are you?
We Have Forgotten How To Learn With Purpose.
What do you think of when you think of learning? Education? Perfect grades? You think success. And it makes sense. People who work hard, who are smart, who do great in school usually go on to become very successful people. And we all think of the same word when we hear successful right... That's right, money. But the problem is, we have forgotten about the beauty of learning, that lesson going in one ear and out the other. And without knowing how to learn, how can you possibly be prepared for the twists and turns of life ? The point of learning isn't to be better then everyone else. Learning isn't to make you wealthy or to climb one rug higher at your job. It's that kind of reasoning that pushes kids away from school. The point of learning is to maintain your dreams, adjust your expectations, adapt to situations and accomplish everything you ever wanted to do, without feeling regret about any of it. I'm reading a book about an astronaut, it's non fiction and the strangest memoir I have ever read. And he said the one reason he loved his job for 20 years was because he never let his love of being an astronaut hinder on weather or not he actually went into space. Sounds crazy right? But it makes sense. He loves space, loves figuring out how things fly and loves learning everything he can about how to be the best astronaut he can be. He did his part, and love every second of the journey. The getting into space part has too many variables out of his control, so why think of it as anything other then a perk? There have, after all, been amazing astronauts who haven't went into space. And it's that attitude that reminds us that learning isn't to only accomplish one goal, it's to prepare yourself for anything, this way you will always find success. So I think it's time we trust the process. We embrace learning not to move up the ladder. a passion for learning, for genuine curiosity will make us into a better person, even if it outwardly effects nothing but our attitude. We need to remember that societies version of "success" and our version of learning doesn't always see eye to eye. So embrace all knowledge, you never know how far it will get you to shooting for the moon. I mean hey, will preparing for one dream you might accidentally discover another along the way! The universe is pretty crazy like that. You live and you learn.
Vũ Nhật Khánh: “Áp lực mục tiêu tài chính tuổi 30 là do mình tạo ra”
Bước đầu quản lý tài chính cá nhân, ai cũng sẽ có những mục tiêu cho riêng mình ứng với từng độ tuổi khác nhau. Song mục tiêu tài chính tuổi 30 có lẽ sẽ đặc biệt hơn vì đây là cột mốc quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Người ta cũng hay bảo rằng khoảng thời gian từ 20-30 là 10 năm vàng, nó sẽ quyết định bạn là ai sau đó. Điều này tạo ra không ít áp lực dành cho những người trẻ. Để hiểu hơn về chủ đề này, RedBag đã có cuộc trò chuyện với anh Vũ Nhật Khánh - Quản lý vận hành của Công ty Cổ phần RIO Technology. Hãy xem khách mời hôm nay của chúng ta đã đặt ra những mục tiêu tài chính nào và thực hiện nó ra sao nhé. Chào anh. Khi nhắc đến mục tiêu tài chính tuổi 30, 3 điều đầu tiên anh nghĩ đến là gì? Có lẽ đây cũng là một áp lực của người Việt Nam nói chung, đó là nhà. Sẽ có nhiều người đặt mục tiêu mua xe, nhưng với anh, anh không quan trọng lắm về xe vì dù gì nó cũng chỉ là phương tiện. Chúng ta vẫn còn nhiều phương án di chuyển khác thay thế như Taxi hoặc Grab, nó sẽ kinh tế hơn việc đầu tư mua xe. Lập kế hoạch tài chính từ sớm sẽ mang lại cho bạn nhiều lợi ích tuyệt vời. Điều thứ hai anh mong muốn đó là tự do tài chính sau tuổi 30. Tự do ở đây không phải mình muốn làm gì thì làm mà nó cho phép mình được quyền ra quyết định trong những tình huống cần thiết. Chẳng hạn như hiện tại do công việc của anh cũng khá bận rộn, nên nếu có việc gấp ở quê, anh sẽ không thể sắp xếp về ngay được. Do đó, mục tiêu của anh đến tuổi 30 là làm sao để mình có những quyết định tối ưu lợi ích của mình nhất. Điều cuối cùng có lẽ là kế hoạch lập gia đình. Khi lập gia đình, mình không chỉ sống cho cuộc sống của mình nữa mà còn vì những người thân. Tuy rằng xã hội bây giờ vợ chồng đều có thể bình đẳng kiếm tiền và nhận được sự hỗ trợ từ gia đình hai bên. Nhưng từ phía bản thân anh, anh vẫn muốn tự mình cân và nuôi cả gia đình. Để nếu vợ anh muốn làm những việc liên quan đến sở thích thì cũng không quá áp lực về kinh tế gia đình. Gia đình có phải là yếu tố ảnh hưởng đến những mục tiêu này của anh? Nó chỉ xuất phát từ bản thân anh thôi. Rất may mắn là gia đình anh không có áp lực gì cả. Mẹ anh cũng có tư duy giống anh rằng nếu tốt nhất thì mình vẫn có thể nuôi được cả gia đình. Mẹ anh cũng có kế hoạch tài chính riêng để tính đến trường hợp nếu hai thằng con của mình bất tài thì mẹ vẫn có cái nhà dành riêng cho chúng nó. Đến bây giờ mẹ anh vẫn tư duy như vậy. Dù vậy, khi đã đi làm anh cũng khá độc lập và chủ động. Chắc có lẽ vì vậy mà gia đình anh cũng không tác động gì nhiều, để anh tự do lựa chọn điều mình muốn. Hiện nay có một thuật ngữ “Peer Pressure” được hiểu là áp lực đồng trang lứa. Anh có nghĩ rằng những mục tiêu của mình cũng một phần ảnh hưởng từ bạn bè hay tiêu chuẩn nào đó của xã hội không? Chúng ta thường có thói quen nhìn vào bạn bè hay đồng nghiệp rồi tự so sánh họ với bản thân mình. Tại sao họ lại đạt được những thành tựu mình không có? Tại sao cuộc sống của họ hoàn hảo hơn của mình? Trái ngược lại anh chưa từng so sánh và gặp áp lực về những vấn đề này. Anh có một người bạn thân, hiện đang là Co Founder của Minex vừa gọi vốn thành công. Anh theo dõi người bạn này từ khá lâu rồi dù tụi anh đã không còn nói chuyện nhiều như trước, nhưng không hề gặp Peer Pressure. Ai cũng có những vấn đề và thử thách riêng trong cuộc sống dù bề nổi của họ có hào nhoáng đến đâu. Chúng ta không là họ nên không thể biết được họ đã trải qua những gì để đạt được thành công. Chúng ta không là họ nên không thể biết được họ đã trải qua những gì để thành công. Nhìn lại bản thân, anh vẫn đang đi trên con đường riêng của mình. Thế nhưng điều làm anh áp lực trong giai đoạn hiện nay có lẽ là Genz. Các em bây giờ có xuất phát điểm tốt hơn anh cả về kiến thức lẫn cơ hội. GenZ bây giờ rất giỏi nên anh có một áp lực là nếu mình không tiến nhanh hơn thì sẽ bị bỏ lại phía sau. Khi không có áp lực từ gia đình và bạn b è, có bao giờ anh không giữ được kỷ luật để theo đuổi mục tiêu không? Và anh thường làm gì để ứng phó với những tình huống như vậy? Anh nhận thấy tính kỷ luật của mình khá thấp. Mỗi lần đi sai kế hoạch như tiêu lố vào phần tiền đầu tư, anh thường xem nó là bài học cho mình. Anh sẽ phân tích rõ lý do và những tác động xung quanh. Sau vài lần như thế, anh hiểu được rằng phần nhiều thất bại đều do tính cách con người. Muốn sửa đổi thì mình phải thay đổi thói quen đầu tiên, nhưng nó cũng không phải việc ngày một ngày hai có thể làm được.  Do đó, anh thường đẩy mình vào những tình huống không còn sự lựa chọn nào khác. Chẳng hạn, anh chỉ giữ lại đúng 5 triệu để ăn uống mà thôi, đến lúc hết tiền rồi anh cũng không còn cách nào khác. Thật ra hiện nay vẫn còn có các công cụ đòn bẩy khác tiêu biểu như thẻ tín dụng. Anh không cần đi vay nếu tiêu hết 5 triệu mà có thể dùng thẻ tín dụng để chi tiêu đỡ, tháng sau bù lại bởi nó miễn lãi 45 ngày. Anh đã lên kế hoạch tài chính như thế nào cho những mục tiêu này? Anh có bản kế hoạch tài chính cá nhân đầu tiên của mình vào năm 21 tuổi. Trong một lần được nhìn thấy bản kế hoạch cuộc đời từ một cuộc trò chuyện với sếp anh. Anh nhớ không lầm thì nó được thiết kế khá khoa học và chi tiết theo từng năm. Cũng nhờ vào kinh nghiệm làm việc tại nhiều công ty mà nay anh mới có tư duy tốt về việc lập kế hoạch tài chính cho mình. Khi lập kế hoạch, một trong những điều quan trọng mình cần nắm rõ đó là các chỉ số về tài chính. Ngày trước anh hay lập kế hoạch theo kiểu hoa mỹ, văn chương và hơi hướng não phải. Càng về sau, trải qua nhiều lần thay đổi kế hoạch, anh đã lập được bản kế hoạch tài chính thuần số từ đầu đến cuối. Trước tiên, anh sẽ dự tính xem khoản thu nhập, tiết kiệm và đầu tư của mình sẽ phân bổ như thế nào để đạt được mục tiêu tài chính tuổi 30. Khi đã có số tiền mục tiêu thì việc còn lại là phân chia số tiền cần đạt được theo từng năm. Anh sẽ phân chia theo năm trước rồi mới chia nhỏ hơn theo tháng. Cứ liệt kê ra con số cụ thể cho từng khoản như chi tiêu, tiết kiệm và đầu tư. Chi tiêu thì sẽ gồm có chi phí cố định, phát sinh hay những khoản chi tiêu chỉ một năm một lần như mua vé về Tết. Lúc đó, mình sẽ dễ dàng kiểm soát hơn. Vấn đề không ở bản thân những con số mà chúng nói lên điều gì về tài chính cá nhân. Anh có áp dụng nguyên tắc nào về quản lý tài chính cá nhân không? Có. Anh thường dựa vào quy tắc 50-30-20. Ngày đó, anh sống hơi cảm tính, chưa biết cách quản lý tiền, chỉ biết nếu mình tiêu 50% thì các khoản còn lại vẫn bảo đảm đúng tỷ lệ 5/3/2 nên tặc lưỡi cho qua. Sau khoảng thời gian làm theo kiểu đó, anh chợt nhận ra nếu mình cứ tự thỏa hiệp như thế thì không ổn. Từ đó, anh chọn tỷ lệ khác phù hợp hơn với mình dù vẫn đi theo nguyên tắc này. Sau khi phân bổ các khoản hợp lý, anh sẽ để tiền vào ngay từ đầu tháng. Anh có thể phân ra nhiều phần trong tài khoản và không đụng đến nó. Chỉ có cách đó chúng ta mới theo đúng được kế hoạch đã vạch ra ngay từ đầu. Ngoài quy tắc 50-30-20 cho quản lý tài chính, anh còn những nguyên tắc khác về đầu tư như tốc độ tăng trưởng đều sẽ tốt hơn rủi ro cao. Thu nhập của anh hiện giờ đến từ những nguồn nào? Liệu mức thu nhập này có đủ giúp anh đạt được mục tiêu tự do tài chính sau tuổi 30 hay không? Anh đang có hai loại thu nhập là thường xuyên và không thường xuyên. Khoản thu nhập thường xuyên sẽ bao gồm lương và phụ cấp hàng tháng. Ngoài ra, anh cũng có một nguồn thu nhập khá thường xuyên nữa đó là chứng khoán. Tuy không phải tháng nào cũng mua vào bán ra, nhưng nó vẫn tương đối đều đặn. Bên cạnh đó, anh cũng có một vài dự án nhỏ bên ngoài hợp tác cùng bạn bè. Anh gọi đó là những khoản thu nhập không thường xuyên và vì vậy cũng rất khó để lên kế hoạch cho những khoản thu này. Vậy nên, anh nghĩ mình sẽ phải cố gắng nâng cao năng lực bản thân đặc biệt là khả năng quản lý thời gian để không bị tiền chi phối. Tuy nhiên, để đạt được tự do tài chính sau tuổi 30, anh nghĩ mình vẫn cần điều chỉnh thêm về kế hoạch. Bản thân việc lập kế hoạch chỉ để mình nắm rõ hướng đi, chứ trong quá trình thực hiện, mình sẽ không chắc thực hiện đúng theo được 100%, sẽ có những khoản phát sinh khác như sửa xe hay đặt vé về quê gấp,... Những khoản đó đều nằm ngoài kế hoạch của mình. Do đó, kế hoạch cũng như mức thu nhập sẽ thay đổi theo thời gian, nên cứ mỗi năm anh sẽ ngồi xuống đánh giá và cải thiện lại. Tuy nhiên mục tiêu chung của năm 30 tuổi vẫn sẽ giữ nguyên. Để tối ưu được thu nhập của mình, nhiều người thường nghĩ đến việc đầu tư từ sớm. Anh có như vậy không? Anh chỉ mới bắt đầu đầu tư chứng khoán từ đầu tháng 5/2021 thôi, nó cũng không sớm lắm. Nhưng anh có một chút nuối tiếc rằng tại sao mình lại không đầu tư sớm hơn. Dù thế, anh vẫn không tự trách bản thân mình quá nhiều, bởi với số vốn năm 21 tuổi chắc chắn cũng không đủ đầu tư được bao nhiêu. Tuy nhiên, khi mình đầu tư vào thời điểm mình tích lũy được nhiều hơn thì cũng không sao. Anh có thể chia sẻ thêm cách anh tìm hiểu về chứng khoán được không? Nếu mình có một người bạn rất giỏi về chứng khoán và mình yêu cầu là: “Mày ơi bây giờ tao muốn đầu tư vào chứng khoán nhưng chưa biết gì về nó cả. Mày giúp tao giỏi như mày đi.” Lúc đó dù rất sẵn sàng nhưng người ta cũng không biết giúp mình như thế nào. Do đó, mình phải có sự tìm hiểu nhất định, phải có được cái nhìn tổng quan về chứng khoán. Rồi mới biết mình cần nên hỏi điều gì? Sau đó, mình có thể tham khảo thêm ý kiến từ bạn bè, tham gia vào các diễn đàn đầu tư để hiểu hơn. Mục tiêu không chỉ đạt đến mà còn phải vươn xa hơn. Theo anh đánh giá mình đã thực hiện được bao nhiêu % kế hoạch rồi? Xét theo lộ trình kế hoạch đã đặt ra trong năm nay, anh đã đạt đúng theo tiến độ. Anh nhận thấy kế hoạch của mình khá cứng nhắc, có thế nào thì phải theo thế đó. Trong trường hợp xảy ra các tình huống ngoài dự tính, đó sẽ là gánh nặng rất lớn cho năm sau. Do đó, để phòng những biến động ngoài dự kiến như Covid chẳng hạn, lúc nào anh cũng ở trong tâm thế muốn đạt được hơn 100% những mục tiêu đã đề ra. Mặc dù đánh giá là đã hoàn thành đúng tiến độ, nhưng anh vẫn chưa cảm thấy hài lòng lắm. Anh vẫn muốn thêm nữa. Trên con đường đi đến mục tiêu tài chính tuổi 30, anh đã gặp phải những khó khăn nào và làm thế nào để anh vượt qua nó? Anh nghĩ đa số khó khăn chỉ là mình tự tạo áp lực cho mình mà thôi. Mục tiêu tuổi 30 của anh không bị áp lực bởi gia đình và xã hội mà là do anh tự đặt ra. Anh nghĩ điều này sẽ tốt hơn cho mình. Thỉnh thoảng cũng có vài khủng hoảng như khi nghe tin giá vàng giá hay bất động sản tăng. Những yếu tố như vậy thường sẽ làm thay đổi các con số mục tiêu của anh, nhưng mà gọi là khủng hoảng cũng chỉ là một cách gọi cho vui thôi. Như đã chia sẻ anh có đề cập đến việc nâng cao năng lực bản thân nhất là về khả năng quản lý thời gian. Anh quản lý thời gian của mình như thế nào? Mọi người khi cố gắng gia tăng thu nhập thường sẽ có hai lựa chọn đó là đầu tư theo chiều sâu hoặc chiều rộng. Chiều sâu nghĩa là nâng cao trình độ về mặt chuyên môn. Chuyên môn cao sẽ giúp mình nâng cao hiệu quả công việc và tăng thu nhập. Còn chiều rộng nghĩa là đa dạng hóa thêm nguồn thu nhập. Tuy nhiên, có những lúc mình sẽ bị tiền chi phối thời gian, ôm đồm làm nhiều việc nhưng không nhận lại đúng số tiền tương xứng với sức lao động của mình. Anh không biết nhiều kỹ năng về quản lý thời gian, nhưng anh biết được về ma trận Eisenhower đã cho anh cách nhìn nhận khác về mức độ ưu tiên công việc. Còn lại anh học được cách quản lý thời gian từ những sai lầm của mình. Có thời điểm anh cực kỳ bận, chỉ làm việc, làm xong thì nhận ra mình đã hết thời gian và không còn làm được việc gì nữa. Lúc này, anh quy đổi lợi ích mình nhận được theo thời gian làm việc. Ví dụ mình dành ra khoảng 100 giờ để thực hiện một dự án. Vậy mình cần biết dự án đó sẽ mang đến những lợi ích tương xứng nào cho mình? Anh nghĩ các bạn trẻ hiện nay không thiếu những cơ hội, nhưng cơ hội nào chất lượng đó mới là quan trọng. Khi anh đã có một tiêu chuẩn nhất định số tiền kiếm được trên một giờ? Nó sẽ giúp anh quyết định anh có nên làm thêm việc này hay không. Làm thêm những việc dưới chuẩn của mình thì sẽ gây mệt mỏi bởi mình không được đền đáp xứng đáng với kỳ vọng của mình.  Chỉ xuất phát từ kỳ vọng của bản thân thôi mà cũng không thỏa mãn được thì sẽ tạo thêm áp lực cho mình. Do đó, cách anh quản lý thời gian của mình sẽ là phân chia mức độ ưu tiên cho công việc, thời gian còn lại sẽ dành cho bản thân hoặc tìm kiếm những cơ hội mới. Nhiều bạn trẻ hiện nay đang mong muốn hướng tới “Work-Life Balance”, nghĩa là cân bằng giữa cuộc sống và công việc. Anh nhận thấy mình có đang thực hiện được điều này hay không? Khách quan mà nói nếu người khác nhìn vào anh sẽ thấy anh là một người không “balance” (cân bằng). Anh đã từ bỏ rất nhiều thú vui và sở thích của mình, nhưng  không có nghĩa là anh đang phải chịu đựng một điều gì đó. Anh vẫn nhớ rất rõ vào buổi tối hôm đó khi anh đang cố gắng hoàn tất công việc, anh bỏ bữa và hậu quả là bị đau dạ dày. Từ bé đến giờ anh chưa bị đau dạ dày bao giờ. Anh nhận ra mình đang sống buông thả và không biết chăm sóc bản thân. Anh thoát khỏi trạng thái đó và chủ động cân bằng lại cuộc sống của mình. Anh cố gắng giảm bớt công việc lại và tối ưu thời gian hơn. Được một thời gian anh lại tự hỏi: Nếu cứ sống thoải mái như hiện tại thì tương lai sẽ thế nào? Sau đó, anh quyết định bỏ bớt thời gian dành cho chính mình. Thế nhưng, lần này cũng như bình thường mới vậy, anh có sự chủ động thích nghi hơn trước. Lúc trước, Work-Life Balance có thể là 12 tiếng cho công việc và 12 tiếng cho cuộc sống. Nhưng bây giờ không cần đến 12 tiếng nữa mà chỉ cần 8 tiếng nghỉ ngơi, 16 tiếng để làm việc. Khi quyết định sắp xếp thời gian như vậy thì thật vui vì anh cảm thấy mình làm nhiều hơn nhưng vẫn không bị mất cân bằng. Điều quan trọng là nên biết rõ mình đang làm gì và làm đến bao giờ? Chắc chắn anh không thể làm như thế này mãi, nhưng anh sẽ cố gắng tích lũy đủ để sau này có một cuộc sống chất lượng. Lúc ấy, quay trở lại đền bù cho bản thân sau cũng không muộn. Nên quản lý tài chính cá nhân từ sớm để có thêm bài học kinh nghiệm cho mình. Sau cùng, anh có lời khuyên nào dành cho các bạn trẻ đang trên đường xây dựng và thực hiện mục tiêu tài chính tuổi 30 giống như mình không? Ngày trước, anh thường có suy nghĩ rằng số tiền mình kiếm được không đáng là bao, mình chỉ cần không tiêu xài hoang phí là được. Mình cũng không nhất thiết phải quản lý tài chính cá nhân hay đầu tư từ sớm. Nhưng theo anh đó là một sai lầm. Các bạn trẻ nên có sự tìm hiểu về tài chính cá nhân và bắt đầu thử nghiệm càng sớm càng tốt. Giả sử, nếu đầu tư 1 triệu đồng thì cuối năm các bạn cũng kiếm thêm được 150.000 đồng. Tuy nó không bằng một bữa đi ăn lẩu, nhưng nếu duy trì việc đó thì mình sẽ có thêm một năm kinh nghiệm trong việc quản lý tài chính. Đồng thời, nâng cao tính kỷ luật cho bản thân. Đấy là những cái mình nhận được và đó cũng là lời khuyên anh dành cho các bạn trẻ hiện nay. Cảm ơn anh về những chia sẻ vô cùng bổ ích và thú vị về chủ đề mục tiêu tài chính tuổi 30 ngày hôm nay. Chúc anh sẽ sớm đạt được mục tiêu tài chính mà mình đã đề ra và luôn hạnh phúc. Nguồn: https://redbag.vn/blog/xay-dung-muc-tieu-tuoi-30-va-ke-hoach-quan-ly-tai-chinh-ca-nhan/
I Said No to a Religious Friend as She Lay Dying. Was I Right?
Religion is nothing but a crock used by people to fortify themselves against the frightening prospect of death, that chillingly inevitable end of life.  And when death impends, be that at war, in hospital, or on death row, people cling more desperately to that delusion.  Even nonbelievers walk on eggshells when faced with a dying person. We wonder: Is this really a good time to tread on their sensibilities and disabuse them of their crock? Not long ago I found myself in that quandary.  Someone I knew was dying, and I went to her deathbed to pay my respects. She was a woman who respected me as an elder of the Nigerian community in Cleveland.  She was also something of a protégé, having sought my advice repeatedly as she considered the proper advanced-degree path to pursue.  In my days as a scientific educator—when, also, two of my sons were in the university—I had become something of an information resource for my fellow Nigerians on matters like the choice of college to attend and the discipline of study, and especially how to tap into financial assistance programs available to good students and their parents in the U.S.  I chose to visit her when most of her friends and well-wishers would be at work. I was wary of the perplexed reactions of my fellow Nigerians when it became known that I am an atheist.  My friends told me I would come across much better as an agnostic or a pagan than an out-and-out atheist, for Nigerians are often ranked alongside Americans in sheer religiosity—of the pushy and loud sort.  It’s amazing that the very people whom religion has historically oppressed and denigrated the most (i.e. women, Blacks, colonized people) are the ones who cling to it most tenaciously!  The Nigerian media go so far as to estimate that one in three houses in the cities and townships of the Christian south of the country are used nowadays as churches, chapels, temples, tabernacles, or other places of worship.  “Nigerian atheist” is considered an oxymoron. Those who know I was raised a Catholic—and, to boot, an altar boy able to recite the entire Eucharist liturgy in Latin and English—profess themselves baffled by my apostasy.  Read the full article: https://www.fadewblogs.eu.org/2021/11/I-said-no.html