minlion
100+ Views

...Người cŨ.......

Phải, sau những ngày nắng ấm những tưởng đã an yên, bất chợt một cơn gió mùa về man mác cũng đủ làm xao xuyến cả một khoảng lặng.... Sau những bận rộn không một phút ngơi nghỉ là màn đêm óng ánh những dòng mưa.... Sau một thời gian đằng đẵng: 'em đã quên anh ta chưa?' Câu hỏi còn bỏ ngỏ vì em không dám trả lời...... Ừk.Em còn thương người cũ! Không phải yêu mà là thương, là đau, là hận, là không cam tâm, là tủi hờn oán trách. Nhưng có còn chi nữa đâu mà thương mà nhớ hả em?
Comment
Suggested
Recent
Cards you may also be interested in
Min Yoongi trong tôi!
Min Yoongi, chàng trai khiến tôi cảm nắng không phải ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng lại là người đầu tiên khiến tôi trở nên vô cùng yếu đuối mỗi khi nghĩ đến. Anh cũng chẳng phải idol đầu tiên, nhưng vẫn là người đầu tiên chiếm vị trí quan trọng trong tôi. Từng giây từng phút trôi qua, chỉ cần ngắm nhìn anh qua màn hình điện thoại đã là hạnh phúc rồi. Thật ra con người chúng ta vốn rất ích kỉ, chỉ muốn bản thân chiếm giữ chứ không muốn chia sẽ. Với tôi cũng vậy, Min Yoongi là thứ duy nhất tôi muốn chiếm giữ cho riêng mình. Đôi lúc nhìn những status nói yêu thương anh, tôi phát điên lên vì cái gọi là ghen, là cuồng. Đến nỗi chẳng thể ấn nút like. Để rồi nghĩ lại, anh có phải của riêng tôi đâu. Được trở thành fan của anh đã là may mắn lắm rồi, tôi còn đòi hỏi gì cơ chứ? Nhưng giá mà anh biết được tôi yêu anh nhiều như thế nào? Đến nỗi chỉ cần nghĩ đến một ngày không được yêu anh nữa là tôi lại khóc, không biết tôi đã khóc vì anh bao nhiêu lần. Bạn bè cứ bảo "Để tao làm mai anh này cho mày" câu trả lời trăm lần như một "Tao có Min Yoongi rồi." Đến tận bây giờ vẫn mang danh F.A không phải lỗi là do anh, mà là do tôi tự nguyện yêu anh một cách đơn phương nhất có thể. Yêu đơn phương cũng khổ, yêu xa cũng khổ...yêu đơn phương lại còn xa thì càng khổ hơn. Đối với người khác, Min Yoongi có thể không tốt, khó tánh, gia trưởng, hay chửi thề, không thân thiện. Nhưng với tôi, Min Yoongi là người sống thật với chính mình. Anh hay chửi thề...vâng! idol mà như thế thì thật xấu trong mắt mọi người. Nhưng đó là bản chất thật của con người anh, tôi yêu anh cũng vì anh luôn sống đúng với chính mình. Những idol khác ngoan ngoãn trước ống kính nhưng sau bức màn sân khấu lại là một người hoàn toàn khác, không ngoan như người đó thể hiện có phải đáng thất vọng hơn không? Với tôi... Min Yoongi - là chàng trai có nụ cười ngọt ngào nhất của Bangtan. Min Yoongi - là người dành hết niềm đam mê cho âm nhạc. Min Yoongi - không bao giờ khóc trên sân khấu hay trước mặt người khác. (thường sẽ về kí túc xá rồi khóc một mình - anh ngốc lắm - nhưng mới đây anh đã khóc trên sân khấu và khi đang phỏng vấn) Min Yoongi - chàng trai ấm áp nhất. Min Yoongi - rất yêu fan. Anh không thích làm aeygo nhưng nếu fan yêu cầu thì nhất định anh sẽ làm. (aeygo của Min Yoongi có thể gây hại đến tim bạn ^^) Min Yoongi - mạnh mẽ, kiên định. Ngay từ nhỏ gia đình không cho anh theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng vì quá đam mê anh đã lén gia đình viết nhạc, lớn lên tự mình lên Seoul theo đuổi ước mơ. (Ba mẹ à, giờ thì ba mẹ có thể yên tâm rồi, Min Yoongi của ba mẹ rất giỏi, anh ấy có rất nhiều người yêu thương nên ba mẹ và anh cứ yên tâm nhé!) Min Yoongi - người không thích biểu hiện tình cảm ra bên ngoài nhưng mới đây trước ống kính anh đã nói "Con yêu ba mẹ", "em yêu hyung" Min Yoongi - vừa là người lớn vừa rất trẻ con. Min Yoongi - người luôn viết ra những bài nhạc hay, ý nghĩa và đậm chất gây nghiện. (Đã có ai nghe never mind , tomorrow chưa) Nói như thế có quá dài không? Bởi vì 2 chữ "Thiên Tài" là quá đủ để nói về Min Yoongi. Tôi yêu Anh!
Vẻ đẹp tinh tế của mẹ thiên nhiên
Vẻ đẹp tinh tế của mẹ thiên nhiên Phải thừa nhận không quá rằng thế hệ thiếu nhi Việt Nam ngày nay vẫn còn rất may mắn khi có cơ hội được cầm trên tay những quyển sách viết về lứa tuổi của mình một cách chân thực, không hoa mỹ, gần gũi và trải rộng phạm vi từ thành thị đến thôn quê như truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Giữa một rừng tác phẩm đa thể loại, nhất là truyện tình cảm tuổi teen được viết hằng ngày, xuất bản liên tục, và dịch lại từ tác phẩm các nước bạn, tôi vẫn nhảy cẫng lên như hồi nhỏ nếu được ai đó mua tặng một quyển truyện của ông. Truyện của Nguyễn Nhật Ánh có một lượng độc giả nhất định, được khẳng định về giá trị nội dung từ nhiều năm nay, không có gì phải bàn cãi. Nhất là khi tác phẩm của ông không chỉ hướng đến các em nhỏ ở thành thị phồn hoa, mà còn quan tâm đến những đối tượng ở các vùng sâu vùng xa, những vùng quê nghèo với những gương mặt trẻ em cũng không kém phần láu lỉnh, dù còn đó nhiều lo âu về hoàn cảnh sống nhiều hơn so với trẻ em thành phố. Điều này càng được khắc hoạ rõ nét trong quyển truyện “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”. Chuyện kể về cậu bé Thiều , 15 tuổi, có một người em trai luôn ngưỡng mộ cậu và bắt đầu bước vào giai đoạn “để ý” bạn gái cùng lớp. Những câu chuyện bình thường hệt như cuộc sống của mỗi chúng ta, ai cũng từng trải qua. Và hầu như truyện cũng không có nhiều đột phá, vẫn bắt gặp những chi tiết miêu tả tương đồng với những tác phẩm trước đây của ông. Nhưng điều làm nên khác biệt của câu chuyện này chính là lần đầu tiên nhà văn đưa vào trong tác phẩm những nhân vật phản diện hẳn hoi. Giọng kể chất phác hệt như câu chuyện không phải trên trang giấy mà như được thâu âm lại từ các nhân vật có thật, càng khiến câu chuyện tiếp cận độc giả nhỏ tuổi dễ dàng hơn. Thiều nhiều lần có lỗi với Tường nhưng cậu bé chẳng bao giờ giận anh trai mình, ngược lại còn luôn bênh vực, bảo vệ và chưa bao giờ thôi hết ngưỡng mộ anh. “Cái cách Tường bảo vệ tôi ngay cả lúc nó là nạn nhân xấu số của tôi khiến tôi cảm thấy xấu hổ và day dứt ghê gớm. Tình yêu của em tôi dành cho tôi thật mênh mông trong khi tôi hết lần này đến lần khác đối xử với nó chẳng ra gì.” Đêm Thiều qua ở cùng trông coi nhà giùm Mận, khi cô bé bất giác vì quá sợ hãi cảm giác cô đơn, lạnh lẽo giữa ngôi nhà trống vắng, với người bố tưởng đã mất còn mẹ lại đang bị tạm giam, cô bé đã chạy ra nằm cạnh Thiều. “Nó vẫn còn ngủ, hơi thở êm đềm thổi phơ phất những sợi tóc vướng ngang gò má hồng hồng. Tôi nhìn đôi mắt nhắm nghiền của nó, thấy vẫn còn vài giọt lệ chưa khô còn hoen trên má. Chắc hôm qua, nó khóc suốt đêm.” Câu chuyện không hẳn hoàn toàn viết cho thiếu nhi, đó là những cảm xúc đầu đời của cái tuổi ô mai đầy mơ mộng và có nhiều biến chuyển trong suy nghĩ lẫn hành động. Cuộc sống vẫn thế nhưng khi bước vào ngưỡng tuổi mới, cuộc sống lại mở rộng ra trước mắt Thiều nhiều điều đáng để suy gẫm hơn rất nhiều. Tình cảm giữa chú Đàn và chị Vinh, tình cảm ngây ngô như cổ tích nhưng xúc động dạt dào của thằng em trai và cô bé bị mất trí tạm thời, tình cảm khó có thể diễn đạt bằng lời giữa chính Thiều và Mận đã khiến cu cậu nhận ra nhiều bài học quý báu cho bản thân mình. “Cỏ dưới chân nó xanh biêng biếc nhưng ánh mắt tôi vẫn bắt gặp những cánh hoa vàng li ti đang kín đáo nở trong nách lá và điều đó cho tôi cảm giác rằng mùa hè khắc nghiệt sắp sửa trôi qua” Những bông hoa vàng xuất hiện trên nền cỏ xanh biếc , hình ảnh biểu tượng cho những điều mới lạ xuất hiện khiến tâm hồn ta như được rót thêm một màu tươi mới, mùa hạ trôi qua thì mùa thu sẽ về, thời gian trôi đi cuộc đời sẽ sang một trang mới. Có thể lắm nhiều bạn không thích kết thúc của quyển truyện này bởi chính xác thì đây là tác phẩm được xây dựng như một quyển nhật ký được viết lại trong giai đoạn tuổi 15 của nhân vật chính, nên làm sao có được kết thúc khi mà cuộc đời cậu chỉ vừa bước sang một trang mới, vừa nhận ra được những giá trị mới thật đẹp? Không phải câu chuyện nào cũng có một kết thúc rõ ràng, rạch ròi, kết thúc mở, hoặc không kết thúc, đôi khi vẫn là một lựa chọn hay. Nếu cho tôi chọn tác phẩm tôi ưng ý nhất trong tất cả những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã có dịp đọc qua, tôi vẫn chọn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”. Tuy vậy, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” giản dị, hồn hậu, khai thác nhiều mặt hơn của cuộc sống phức tạp qua góc nhìn của một cậu học trò vị thành niên nhưng vẫn gần gũi lạ lùng cũng là một gợi ý không hề tệ dành cho các em nhỏ lẫn những anh chị đã và sắp “mãn teen” , chắc chắn như vậy. Và một bộ phận người trẻ đô thành sẽ thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc hơn với nhiều mảnh đời ở những miền quê nghèo khó, có một tầm nhìn rộng hơn và từ đó hình thành một tâm hồn biết nghĩ cho người khác nhiều hơn.”
Fanfic (HopeGa) Chỉ một ngày_tập 1, 2, 3
Tập 1 Cậu - Jung Hoseok - Anh - Min Yoongi - số phận của 2 người được sắp đặt bởi bàn tay của định mệnh. Có lẽ họ đủ duyên nhưng không nợ nên cũng không cần phải trả. Gặp nhau, yêu nhau, nhưng vẫn phải xa nhau. "Vì em, tôi sẽ thay đổi định mệnh." --------- 10 năm trước, cậu bé Jung Hoseok chỉ vừa tròn 13 tuổi đã thất lạc gia đình trong một trận bão lớn ở Gwangju, cậu rời quê hương nơi tuổi thơ gắn bó rất lâu có rất nhiều kĩ niệm đẹp để đến với Seoul, một nơi xa lạ không ai thân thiết. Nhưng thật may mắn khi được một người phụ nữ nhận về phụ việc nhà, chăm sóc bầu bạn với con trai bà ấy. Đó là mẹ của Min Yoongi, một người phụ nữ tốt bụng. Khi thấy Hoseok một mình ăn mặc rách rưới, tay liên tục xoa xoa bụng có lẽ vì cậu đói đứng tựa vào góc tường...bà đã bước đến chìa tay ra đưa cho cậu một ổ bánh mì vừa mua, hai mắt sáng rỡ cậu cầm lấy ăn vội, có lẽ vì ăn nhanh nên đã nghẹn ở cổ cậu vuốt cổ một cách mệt nhọc, bà liền đưa cho cậu chai nước. Ăn uống xong, cậu vẫn nhớ chưa cảm ơn người đã giúp cậu qua cơn đói. - Con cảm ơn cô. Nhưng cô là ai? Sao lại mua bánh cho con ăn lại còn mua nước nữa. - Cô chỉ đi ngang qua, thấy con có vẻ đang đói nên cô mua cho con. Sao con lại ăn mặc như vậy, cha mẹ con đâu? - Con bị lạc cha mẹ vì trận bão vừa qua ở Gwangju *rưng rưng* con không biết phải tìm họ ở đâu? - Nếu con không chê, hãy đến nhà cô. - Dạ không được đâu. Con sợ sẽ làm phiền cô. - Thật ra nhà cô ở Daegu nhưng vì con trai cô muốn lên Seoul học, nên cô cho nó lên đây. Vì công việc ở Daegu khá bận rộn nên cô chú không thể ở đây với nó, con có thể đến đó làm bạn với con trai cô sẵn tiện giúp cô làm việc nhà, mỗi tháng cô sẽ trả lương cho con. - Không cần đâu cô. Được cô giúp đỡ có chỗ ăn chỗ ngủ là con đã nợ cô nhiều rồi. - Thằng bé này sao ngoan vậy, không như Yoongi nhà cô, nó cứng đầu lắm. À, con tên gì? - Con tên Jung Hoseok. - Đi, ta dẫn con đi mua vài bộ đồ mới, rồi cùng cô về nhà. - Dạ. Đó là lần đầu cậu bước vào nhà anh. Ngôi nhà lộng lẫy đầy đủ tiện nghi nhưng chỉ mình anh sống ở đó. Phải rất lâu ông bà Min mới có thời gian lên thăm. Anh cũng quen dần cuộc sống tự lập có Hoseok hay không với anh cũng như nhau cả thôi. --------------- Năm 20tuổi cậu biết mình có tình cảm với anh. Năm 21 tuổi anh có quen một người bạn gái, họ thường cùng nhau đi đi về về...còn cậu chỉ có thể đứng nhìn người mình yêu quan tâm yêu thương một người khác. Một ngày tình cờ cậu thấy người con gái anh yêu đi chung với người con trai khác, cậu chạy đến nói với anh, chẳng những anh không tin lại còn nặng lời với cậu. - Yoongi à...em thấy Yumi đi cùng người khác thật mà. - Cậu tưởng nói vậy tôi sẽ tin cậu à. Có phải vì Yumi thường xuyên đến nhà nên cậu ganh ghét cô ấy đúng không? - Em không có. Những gì em nói đều là sự thật. - Thôi đi, ngay từ đầu tôi đã không cần cậu đến làm bạn hay phụ giúp tôi gì hết, nhưng vì mẹ tôi cương quyết giữ cậu lại nên tôi mới chấp nhận. Cậu đừng xen vào việc riêng của tôi, cậu không có tư cách. Yoongi nhìn Hoseok với ánh mắt khinh bỉ, nụ cười nhợt nhạt, khiến Hoseok không khỏi đau lòng. Đợi Yoongi đi khỏi, Hoseok mới dám khóc...cậu khóc không phải vì Yoongi xem cậu là người ngoài, mà cậu khóc là vì cho dù cậu có đối xử tốt với Yoongi ra sao vẫn không thể có được niềm tin từ anh. Những ngày sao đó Yoongi vẫn qua lại với Yumi, họ lại còn thân mật trước mặt cậu. Hoseok có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể mĩm cười khi người mình yêu vòng tay ôm người khác. Cậu đã phải chịu đựng suốt mấy năm qua, khi thì anh lớn tiếng với cậu khi thì Yumi nặng nhẹ với cậu...cũng chẳng hiểu tại sao anh lại cho Yumi cái quyền sai bảo cậu. Nhưng vì anh, vì chịu ơn của mẹ anh, cậu đã nhắm mắt cho qua mà không hề lên tiếng. Cứ như thế thời gian trôi dần, vết thương lòng của cậu không một ai chữa khỏi. Trớ trêu thay, lại một lần nữa cậu đau vì anh. Năm anh 24 tuổi, ngay ngày sinh nhật của mình anh lại phát hiện người con gái anh yêu bao lâu nay đang lên giường cùng một thằng đàn ông khác. Anh đau đớn đến tột cùng, nhưng anh đau 1 thì cậu lại đau 10. Kể từ ngày đó, cậu không còn thấy nụ cười trên môi anh nữa, chỉ là ánh mắt căm phẫn và vẻ lạnh lùng của một kẻ bị phản bội. Niềm tin đánh mất, giờ đây anh chẳng còn tin vào bất cứ thứ gì nữa. Cách anh tự hành hạ chính bản thân mình làm cho tim cậu đau nhói. Hằng ngày anh chỉ một mình lặng lẽ trong căn phòng đầy thiết bị âm nhạc, những ca từ anh viết đầy nỗi oán trách, uất hận...Thật lạ, những lúc anh hòa mình vào thế giới rap trông anh khác hẳn bình thường. Anh say mê thả hồn mình vào những ca từ, giai điệu, giọng rap trầm ấm của anh cũng lay động lòng người. Chỉ có âm nhạc mới khiến anh nghiêm túc đến vậy. Nhưng bây giờ...anh đang hủy hoại nó, từng trang giấy bị anh xé rách vò nát quăng đi, chỉ vì trong anh vẫn chưa tìm được cho mình một sự bình yên vốn có. Tập 2 Yoongi tiều tụy từng ngày, cậu không thể cứ trơ mắt ra nhìn người mình yêu đau khổ như thế. Cậu yêu anh, có thể làm mọi thứ vì anh. - Yoongi à, anh xuống ăn sáng đi._ Hoseok nhỏ nhẹ đứng ngoài cửa gọi. - Tôi không muốn ăn. - Vậy em mang lên cho anh nha. 5phút sau Hoseok quay lại với bữa sáng của Yoongi trên tay. - Yoongi à, em mang lên cho anh rồi nè... - Sao cậu ngoan cố vậy, tôi đã bảo không ăn rồi mà_Yoongi mở cửa, lớn tiếng nói. - Anh phải ăn thì mới có sức sáng tác chứ. Mặc kệ Yoongi nói gì, Hoseok vẫn cứ mang thức ăn vào phòng đặt lên bàn cho Yoongi. - Anh ăn đi, khi nào xong gọi em lên dọn. - Tôi biết rồi. Hoseok mĩm cười rồi rời khỏi phòng của Yoongi. Tâm trạng của Yoongi phần nào đã ổn. Cậu cũng nhẹ lòng. - Hoseok.... - Dạ, anh gọi em. - Hôm nay mẹ tôi lên cậu chuẩn bị mọi thứ để đón mẹ tôi đi. - Em biết rồi. - Có muốn ra sân bay với tôi không? - Em ạ??!!! Dạ có... - Chuẩn bị mọi thứ đi, 2 tiếng sau chúng ta ra sân bay. - Vâng! Hoseok cười toe toét, vừa nấu nướng vừa lãm nhãm từng bài Yoongi viết. Cũng chẳng hiểu tại sao khi thấy Hoseok vui Yoongi cũng mĩm cười. Phải chăng tình cảm của cậu đã dần cảm hóa được anh. Sau khi ra sân bay đón mẹ Yoongi, lúc nào Hoseok cũng trong trạng thái cười thỏa mãn. - Hoseok, con có chuyện gì vui sao? - Dạ....À...vì lâu rồi không gặp cô nên con vui vậy mà... - Thằng bé này, lúc nào cũng biết cách làm vui lòng người khác. À phải rồi, Yoongi...mẹ thấy con ốm đi rồi đó. - Dạ đâu có. - Con có chuyện gì hả? - Dạ không. - Hay giận ba mẹ vì không lên dự sinh nhật con? Vừa nhắc đến sinh nhật, Yoongi lại tỏ thái độ không vui bỏ lên phòng. - Con hơi mệt, con lên phòng trước. - Nè, con sao vậy? - Dạ không sao đâu cô, chắc do anh ấy mệt thôi. Con pha nước cam cho cô nha._sợ mẹ Yoongi biết chuyện nên Hoseok đã cố tình nói giúp Yoongi. - Ừm...làm phiền con. - Dạ không có gì đâu cô. Tối đó, Yoongi đã mang rượu vào phòng một mình uống cạn vài chai rượu Soju. Theo thói quen trước khi ngủ Hoseok sẽ lén đến phòng Yoongi xem anh đã ngủ chưa rồi mới trở về phòng. Hôm nay cũng vậy, vừa hé cửa đã thấy Yoongi say khướt trên tay vẫn còn cầm chai rượu sắp cạn, cậu hốt hoảng chạy đến lấy chai rượu đặt xuống bàn rồi dìu Yoongi lên giường, bất chợt Yoongi ôm lấy cậu ngã ra giường rồi chồm qua người cậu, chân giữ chặt không cho cậu có cơ hội phản kháng, trong lúc này cậu chẳng khác gì một con mồi đang rơi vào bẫy của một con thú dữ. Anh bắt đầu hôn cậu một cách cuồng dại. - Dừng ....lại.... đi Yoongi... - ... - Em không phải là Yumi - Tôi biết em không phải là Yumi, em là Hoseok, Jung Hoseok. - Vậy tại sao anh còn... *Cạch* Cửa phòng Yoongi mở toang, vừa kịp lúc Hoseok bật dậy. - Giờ này sao 2 đứa còn chưa ngủ? - Dạ...Con...._Hoseok ngập ngừng. - Tụi con uống chút rượu thôi mẹ, không sao đâu mẹ về phòng ngủ đi. - Tụi con cũng ngủ sớm đi. - Dạ, mẹ. Yoongi quay lại nhìn Hoseok bằng đôi mắt muốn chiếm hữu. Nhưng Hoseok đã vội vàng tránh né và trở về phòng. Cậu bật khóc vì không hiểu nổi tại sao anh lại làm vậy với cậu. Đúng...cậu mong chờ từ anh những cái ôm thật chặt, những nụ hôn ngọt ngào...nhưng những gì cậu đang có là sự uất ức của anh. Cậu đau nhói khi biết rằng trong tim anh, Yumi vẫn còn chỗ đứng. Sáng hôm sau, cậu cùng anh đưa mẹ ra sân bay trở về Daegu...trên đường đi cả 2 không nói gì, cậu cũng không nhìn anh một lần. Lúc trở về cũng vậy, cứ im lặng mãi cho đến khi Yoongi lên tiếng. - Em còn giận tôi chuyện tối qua? - Anh đừng nhắc nữa. - Có thật là em giận tôi đến vậy? - Tại sao anh lại làm vậy? - Nếu em yêu một người, em sẽ không thể kiềm chế nỗi, chỉ muốn lại gần người ấy ôm người ấy, hôn người ấy, chạm vào người ấy mãi chỉ để xác định rằng người ấy đang ở bên cạnh mình. Vì vậy kịch bản ngôn tình hay nhất nên bắt đầu từ việc động chạm cơ thể rồi mới tạo không khí. Em hiểu chứ? - Tôi không hiểu, không muốn hiểu... - Em đừng lừa dối bản thân mình nữa. - Nhưng đó là nếu....yêu nhau...còn anh...đã yêu em đâu? - Vậy em có yêu tôi không? Hoseok ngây người với câu hỏi của Yoongi, tim cậu đập nhanh hơn nếu không phải vì tiếng ồn của những bài rap được phát trong xe thì đã có thể nghe rõ nhịp tim của cậu. Anh quay qua nhìn cậu rồi dừng xe lại, tiện tay tắt cả âm thanh ồn ào mà ngày thường anh cho là hơi thở. Rồi tiếp tục nói. - Có lẽ tình yêu là thứ gì đó rất xa xỉ, không phải ai cũng "mua" được. Nó cũng có thời hạn sử dụng, nhưng với tôi yêu em là vô thời hạn cũng là thứ tình cảm vô giá. Hãy cho tôi thời gian để chứng minh điều đó...tôi cần em. Vừa dứt lời anh đã kịp đặt lên môi cậu nụ hôn ngọt ngào như cậu vẫn hay nghĩ đến. Nhưng thay vì đón nhận cậu đã đẩy anh ra. - Em không tin, chỉ trong thời gian ngắn thì làm sao có chuyện anh yêu em. Em muốn về nhà...và...làm ơn...đừng nhắc chuyện này nữa. - Rồi một ngày tôi sẽ có được em. Tập 3 Về đến nhà Hoseok không nói gì rồi lặng lẽ bỏ lên phòng. Yoongi cũng trở về phòng làm việc. Anh lại bận rộn tay chân và cả đầu óc để viết những bài rap đúng chất, đúng tâm trạng của mình. Nhưng cho dù có tập trung đến đâu thì trong tâm trí anh chỉ toàn hiện lên ánh mắt giận dỗi của cậu. Anh gạt tất cả sang một bên để sang phòng tìm cậu. - Hoseok à..._Yoongi vừa gõ cửa vừa lớn tiếng gọi. - Anh...đến phòng em làm gì?_Hoseok mở cửa tay nắm chặt chốt.. - Sao em lại khóa cửa. Em sợ tôi đến vậy à? - Em... - Ra ngoài uống rượu với tôi đi. - ..._Hoseok cuối mặt. - Yên tâm tôi sẽ không làm gì em đâu. Tôi hứa... - .... - Nếu em sợ...chỉ cần ngồi đó nhìn tôi uống cũng được. Cuối cùng Hoseok cũng đồng ý, cậu ngồi đối diện với anh nhìn anh uống rượu một cách ngông cuồng. Mấy lần cậu định ngăn anh lại nhưng rồi lại để anh tiếp tục với cơn say, cho đến khi anh không uống tiếp được nữa. Cậu đến gần định dìu anh thì một lần nữa anh lại trong tình thế làm chủ, anh ôm chầm lấy cậu nhưng có lẽ vì say nên cậu chỉ cần đẩy nhẹ anh ra. - Yoongi...anh đã nói là không làm gì em mà? - Xin lỗi...em lên phòng trước đi. - Vậy còn anh? - Tôi ngủ đây được rồi... - Anh còn yêu Yumi đúng không? - Không. Em cũng đừng nhắc đến cô ta nữa. - Tại sao ngày nào anh cũng chỉ biết uống rượu? Nếu anh không còn yêu cô ấy tại sao lại phải đau khổ vì cô ấy? - Chỉ cần em ở cạnh tôi...tôi hứa sẽ không uống rượu nữa. - Em....thì em...vẫn bên cạnh anh mà. - Jung Hoseok.....tôi yêu em. Yoongi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi e ngại của Hoseok, lần này không cưỡng cầu không áp đặt mà là cả hai đang tận hưởng ngọt ngào từ đối phương. - Hoseok...cho anh thời gian để chứng minh rằng anh thật lòng yêu em. - Em không nghĩ là anh sẽ yêu em. - Anh cũng không biết phải nói thế nào, nhưng những lúc anh tuyệt vọng nhất em luôn ở cạnh anh...ngày qua ngày anh nhận ra rằng anh không thể sống thiếu em được. - Chỉ là do em thường xuyên xuất hiện trước mặt anh nên đó chỉ là thói quen của anh thôi, không phải anh yêu em đâu. - Hãy cho anh thời gian... - Anh cần bao lâu? - Một ngày... - Một ngày??!! - Đúng, chỉ một ngày thôi...giờ thì chúng ta đi ngủ thôi. - Ơ.... - Em ngủ phòng em , anh về phòng anh...được chưa? - Ưm.... Tối đó có 2 người không ngủ được. Nằm cười khúc khích vì cuối cùng họ cũng tìm được cho mình một hạnh phúc. Có đơn giản thế không? Sáng hôm sau, Yoongi đã thức dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng. Anh ít khi vào bếp nhưng món anh làm thì không chê vào đâu được. Hoseok ngửi thấy mùi thơm từ gian bếp nên đã lật đật bước xuống, từ phía sau ôm lấy vòng eo của Yoongi. Trông họ lúc này không khác gì những cặp đôi mới cưới. - Sao em không ngủ thêm chút nữa? - Em dậy sớm quen rồi, mà anh hôm nay lạ nha... - Lạ gì? - Thức sớm lại còn xuống bếp... - Anh đang tận dụng thời gian một ngày để chứng minh anh yêu em mà. Hoseok mĩm cười hạnh phúc rồi cùng Yoongi thưởng thức bữa sáng tình yêu của 2 người. - Hoseok à.. - Hửm.. - Lát mình ra ngoài chơi nha. - Đi đâu cơ??!!! - Anh sẽ đưa em đến bất cứ đâu em muốn. - Em muốn đến một nơi.... 4tiếng sau - Woa~~~ Yoongi à...Everland đẹp thật, em chỉ nghe nói thôi giờ mới được đến đây đó. - Ngồi yên nào... - Yoongi..chúng ta vào đó chơi đi. - Em đã 23tuổi rồi đó. - Thì sao chứ...đây là công viên mà. - Yoongi à...đẹp quá đi... Yoongi mĩm cười nhìn Hoseok vờn những đóa hoa tươi khoe sắc. Yoongi pov Hoseok thật đơn thuần, tại sao trước kia mình lại làm tổn thương em ấy. Xin lỗi Hoseok, từ giờ anh sẽ bù đắp cho em. - Này Yoongi, anh đang nghĩ gì vậy? - Đâu có...chúng ta đi dạo một vòng đi. - Chẳng phải anh không thích sao? - Mọi thứ em thích anh đều sẽ thích. Yoongi nắm chặt tay Hoseok...cả 2 dạo chơi hết chỗ này đến chỗ khác quên cả mệt mỏi và thời gian. - Hoseok à..đưa tay cho anh. - Chi vậy? - Thì em cứ đưa tay ra trước đi. - Ưm... - Nhắm mắt lại... - Còn phải nhắm mắt sao? - Ngoan đi Hoseok đưa tay ra rồi nhắm mắt lại theo lời Yoongi. - Giờ thì mở mắt ra được rồi. - Là móc khóa...đẹp thật..nhưng sao chỉ có nữa trái tim vậy? - Nữa còn lại ở đây..._Yoongi lấy chiếc móc khóa còn lại đưa ra trước mặt Hoseok. Hoseok sắp rơi cả nước mắt vì hạnh phúc. - Đồ ngốc! Chỉ là chiếc móc khóa thôi có cần cảm động vậy không? - Anh không biết gì gọi là tình cảm hết. - Sao lại không? Đi theo anh... - Đi đâu, trời tối rồi chúng ta về đi. - Một chút rồi về... Yoongi đưa Hoseok đến bờ hồ, vì đêm đã muộn nên con đường hơi vắng vẻ, không gian lúc này chỉ có 2 người cảnh vật mờ ảo dưới sự chiếu sáng của những ngọn đèn còn lại chưa tắt. Từng cơn gió len lỏi qua kẽ lá, lạnh nhưng cũng không đến nỗi nào. Yoongi cởi chiếc áo ngoài khoác lên cho Hoseok. - Ơ...móc khóa của em...nó rơi đâu rồi. - Em để nó ở đâu? - Em luôn cầm trên tay mà. Vì đó là móc khóa dạ quang nên vẫn thấy rõ trong đêm tối. Hoseok tìm xung quanh cuối cùng cũng tìm được. - Nó ở kia..thì ra lúc nảy em làm rơi giữa đường. - Để anh lấy cho em. - Không sao, em tự đi được rồi. - Em lỳ thật cẩn thận đó. Để anh đi với em. Hoseok vừa chạy ra cuối xuống nhặt thì từ xa một chiếc xe lao tới, do tốc độ quá nhanh phần do đường vắng nên Hoseok không kịp tránh. - Hoseok coi chừng... *RẦM* Tài xế nhận thấy mình đã gây tai nạn nên lao xe chạy, chỉ còn lại Hoseok và Yoongi cùng một vũng máu ngày một lan ra... - Em không sao chứ, Hoseok? - Tại sao? Tại sao anh lại làm vậy? Tại sao lại cứu em.._Hoseok khóc nức nở. - Vì anh yêu em. Đồ ngốc...nín đi, đừng khóc nữa...anh chỉ ngủ một lát thôi mà. Tỉnh dậy anh sẽ lại đưa em đến nơi em chưa từng đến. Dứt lời Yoongi buông thả cánh tay đang chạm lên má Hoseok, nhịp tim cũng ngưng hẳn. Hoseok gào thét trong vô vọng. - Em không cho anh ngủ, anh tỉnh dậy đi...Yoongi...chẳng phải anh nói sẽ dùng một ngày để chứng minh anh yêu em sao, vẫn chưa hết một ngày mà...anh tỉnh dậy đi...nếu anh tỉnh dậy em sẽ tin là anh yêu em. Thật đó, Yoongi. Anh đừng ngủ...em xin anh đó, anh đừng ngủ có được không? Yoongi...em yêu anh...anh có nghe không em yêu anh. Yoongi... Hoseok hoảng loạng lấy điện thoại nhưng cậu đã không mang theo, chẳng còn cách nào cậu lấy điện thoại anh gọi vào số anh thường liên lạc nhất. - Alo hyung gọi em giờ này có gì không? - Tôi không phải Yoongi, anh ấy gặp tai nạn cậu hãy đến đây giúp chúng tôi đi. Vì đường xa nên xe cấp cứu chưa đến kịp. - Được cho tôi địa chỉ. - ABCXYZ 10phút sau Tiếng xe cấp cứu in ỏi. Sau khi đưa Yoongi đến bệnh viện, Hoseok dường như đã khóc đến kiệt sức cậu khụy xuống nền gạch lạnh tanh rồi lại bật khóc. Cửa phòng cấp cứu đóng lại, từng giây từng phút trôi qua như những nhát dao đâm vào tim cậu. - Tôi là Nam Joon, bạn Yoongi hyung. Cậu đừng khóc nữa, hyung ấy sẽ không sao đâu. Có Namjoon an ủi tinh thần của Hoseok cũng ổn định phần nào. Hơn 5tiếng trôi qua cửa phòng cấp cứu cũng được mở. Hoseok kích động chạy đến. - Anh ấy sao rồi bác sĩ, anh ấy sẽ không sao đâu đúng không? Hoseok hỏi liên tục về tình hình của Yoongi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu. #### End... Mọi người đợi tập sau nhé! mong nhận được ý kiến của mọi người ^^
Seungri bị fan Việt "tấn công"
Hình ảnh cho thấy Seungri đang cố né tránh sự cuồng nhiệt của các fan. Một số fan đã "tấn công" bằng cách nắm áo, giật tóc, lôi kéo...... Và đây là lời của một bạn người Hàn hiện đang sống ở Việt Nam "Tôi ghét người VN.... Mấy người đang làm đau SeungRi của tôi đấy có biết không. Fan nước ngoài họ đang rất rất phẫn nộ. Đã bị người ta ghét rồi thì làm ơn để mặt mũi đẹp hơn một tẹo đi... Đã bị ghét rồi mà còn hành động thiếu tôn trọng như thế à. Quá thất vọng. Bên Hàn người ta đang rất tức giận đấy mấy người biết không. Tôi cũng chẳng định nói đâu, nhưng mấy người làm idol của tôi đau. Tôi nói thật ở VN lâu lắm rồi mà tôi không có một chút yêu thương gì VN là vì độ thiếu ý thức của người VN~ thực sự rất Tệ. Giờ thì đừng trách tại sao người nước ngoài họ ghét VN. Và cũng đừng tự hỏi tại sao fan của ai cũng không ưa VN. :-< Thân ái. :-<:-<" Xin đáp trả bạn thế này: Chúng tôi người VIỆT NAM không tiếp đón người như bạn. Bạn nói ra thế không biết nhục à. Xin lỗi nhé! Chân bạn đang đứng trên mãnh đất VIỆT NAM, hít thở không khí VIỆT NAM, ăn uống những món của VIỆT NAM....và bạn gái à...nếu gét Việt Nam như thế hãy về Hàn của bạn đi chứ đừng ở đây chửi rủa người Việt chúng tôi như thế bạn nên nhớ có rất nhiều loại người khác nhau và đừng quơ đủa cả nắm. Người nước ngoài các bạn chắc gì tốt đẹp đâu. Đồng ý fan Việt có hơi cuồng thái quá nhưng bạn có biết được gặp idol Kpop đối với fan Việt là một cảm giác khó tả lắm không? Fan chúng tôi sai bạn có thể phê phán nhưng bạn không có tư cách lên án người Việt Nam. Bỏ cái thói đó đi nha gái đây là lần thứ 2 bạn lên tiếng chửi người Việt và tôi không nhịn được nữa...rất mong bạn đọc được bài viết này hoặc ai đó đọc được và đem bài viết này quăng vô mặt bạn. Thân# Xin lỗi bạn đọc nếu mình có nói gì không hay.
10 nhân vật phản diện nổi tiếng nhất trong văn học thế giới
1. Lago (Othello – Shakespeare): Lago là kẻ dối trá, giả tạo, lừa đảo, không chừa thủ đoạn để phá hủy cuộc sống của Othello. Hắn không chỉ làm họ khốn khổ mà còn khiến những người họ yêu thương đau đớn. Lago khiến Othello tin rằng vợ mình ngoại tình với bạn thân Cassio và không ngừng đau khổ, dằn vặt bởi câu chuyện này. 2. Voldemort (Loạt truyện Harry Potter – J. K. Rowling): Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai là Hitler phiên bản văn học. Voldemort điên cuồng với ý định giết hết những phù thủy không thuần chủng. Được thụ thai dưới ảnh hưởng của Thần chú Tình yêu nhưng Voldemort không bao giờ có cảm xúc. 3. Aaron the Moor (Titus Andronicus – William Shakespeare): Aaron là kẻ xấu đáng ghét nhất trong tác phẩm Shakespeare. Hắn độc ác từ trong tâm, thể hiện ra trên cả ngoại hình tới hành động. Hắn sung sướng khi thấy người khác đau đớn. Để trả thù Titus, Aaron cưỡng bức con gái ông, cắt lưỡi và chặt tay cô để cô gái tội nghiệp không thể tố giác mình. Aaron còn đổ tội giết người cho hai con trai Titus. 4. Simon Legree (Túp lều bác Tom – Harriet Beecher Stowe): Simon là tên chủ đồn điền tàn nhẫn, hung ác. Hắn đánh và xâm phạm nô lệ không ghê tay. Hắn muốn bác Tom tàn nhẫn với người hầu hơn. Khi bác từ chối và chạy trốn cùng hai nữ nô lệ, Simon không ngại đuổi theo đến cùng và tra tấn họ dã man khi bắt được. 5. Phù thủy trắng (Sư tử, Phù thủy và Cái tủ áo – C. S. Lewis): Phù thủy trắng tự phong vương cho mình tại xứ Narnia. Dù đẹp nhưng mụ vô cùng tàn bạo và có trái tim lạnh lùng như băng đá. Mụ biến Narnia thành vùng đất đóng băng quanh năm và hóa đá tất cả những người dũng cảm chống đối lại mụ. 6. Sauron (Chúa tể những chiếc nhẫn – J. R. Tolkien): Sauron là ác nhân đáng khinh bởi hắn không từ thủ đoạn để thỏa mãn lòng tham quyền lực vô đáy. Hắn ám ảnh với việc tìm được chiếc nhẫn toàn năng – thứ cho hắn sức mạnh để cầm tù con người tại Middle Earth. 7. Mrs. Coulter (Loạt truyện Vật chất tối của Chúa – Phili Pullman): Coulter là người phụ nữ xinh đẹp, giàu có nhưng độc ác, mụ đứng đầu một tổ chức chuyên nhận nuôi trẻ mồ côi để làm vật thử nghiệm cho dự án Magisterium. Điều khiến Coulter thu hút độc giả là tính nhập nhằng trắng đen của nhân vật, khi mụ cũng có lúc thể hiện lòng trắc ẩn dù chỉ đôi chút. 8. Bá tước Dracula (Bá tước Dracula – Bram Stoker): Dracula là ma cà rồng độc ác, hút máu người để sống. Vô cùng thông minh và xảo quyệt, Dracula giấu được thân phận thật trước mặt các nạn nhân do có vỏ bọc bá tước quyền quý. 9. Satan (Thiên đường đã mất – John Milton): Satan vốn là thiên thần nhưng phản lại Chúa trời, lôi kéo nhiều thiên thần khác xuống Địa ngục xưng vương. Hắn ghét Chúa và dùng mọi thủ đoạn để hạ bệ ngài. Chính Satan là người đã dụ Eva ăn trái cấm và để đem Tội lỗi cùng Cái chết ra thế giới loài người. 10. Giáo sư Moriarty (Sherlock Holmes – Conan Doyle): Được biết đến với biệt hiệu “vua tội phạm”, James Moriarty là kẻ vô cùng mưu mô, là người giật dây đứng sau phần lớn mọi vụ án Holmes phá. Hắn không ngại giết người vô tội để chọc phá Holmes, là tên tội phạm duy nhất đánh bại anh trong tập truyện The Final Problem.
Viết cho mối tình đầu...
Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau. Quá khứ - điều mà chỉ trở về trong từng lần hồi tưởng, hiện hữu trong từng giấc ngủ mơ đứt quãng. Chúng ta thường ao ước được một lần quay trở về quãng thời gian đã trải qua, có người muốn về chỉ để sửa chữa lỗi lầm của mình, có người muốn về chỉ để thay đổi một quyết định nào đó. Nhưng em, dù có quay lại vẫn sẽ yêu anh như ngày đầu tiên. Thời gian là thứ liều thuốc giảm đau của tình yêu, tùy người, tùy chuyện mà có tác dụng nhanh hay chậm. Đối với em, thời gian càng dài thì tình cảm càng đẹp, dẫu rằng bây giờ hai chúng ta đã mang danh là “người yêu cũ”. Những gì đã qua, em chỉ còn giữ lại chút tình trong veo như một sớm thức dậy có nắng, có gió lao xao. Mối tình đầu, mối tình của những điều chưa trọn vẹn nhưng đủ để chúng ta phải nhớ, phải giữ gìn, phải nâng niu. Đi qua rồi cái thời thương nhớ vụng về một ai đó, đi qua rồi cái thời ngại ngùng yêu một nụ cười, em nhận ra rằng dù cho có quyết định lại vạn lần thì em vẫn sẽ đồng ý yêu anh, vẫn sẽ đồng ý nắm chặt một bàn tay ấm áp. Người ta thường nói tình đầu là khó lâu bền, và chuyện của chúng mình cũng chóng vánh như một ngày trời bắt đầu bớt lạnh vậy. Chóng tàn mà lâu quên. Kỷ niệm giữa em và anh không nhiều, chính vì thế mà em trân trọng từng đoạn ký ức của cả hai, trân trọng sự ra đi của anh như một nốt trầm trong một bản tình ca. Em đã quên mất lý do vì sao chúng ta lại rời xa nhau như thế, nhưng lại nhớ rất rõ ràng nụ cười của anh, câu nói của anh, món quà của anh… nhớ rất rõ ràng những điều tốt đẹp thuộc về anh. Sau này, em sẽ còn gặp nhiều người khác nữa, sẽ lại có một happy ending trong một câu chuyện tình thật đẹp nhưng có lẽ mối tình đầu của nhiều năm về trước vẫn hiện hữu trong trái tim em. Không phải để đau khổ, không phải để nhớ anh, yêu anh, mà em muốn được để dành một đoạn đường của tuổi trẻ chênh vênh. Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau. Hơn nhiều lần em nghĩ, nếu năm đó không yêu anh thì liệu rằng bây giờ em có hạnh phúc hơn không. Em không thể tự trả lời những nghi ngờ của bản thân, nhưng em hiểu, nếu không yêu anh thì tuổi trẻ của em sẽ mất đi một phần ký ức thật đẹp, một phần ký ức leng keng như tiếng chuông gió cuối mùa đông. Mối tình đầu đã qua, nhưng em đi mãi, vẫn cứ thấy nó vẹn nguyên trong sâu thẳm trái tim mình…
Min Yoongi...
Ngày hôm ấy, không nhớ rõ là ngày nào...nhưng nó đến rất bất ngờ. Anh...đã vô tình xuất hiện trong tâm trí em mà chẳng một lý do. Và rồi...kể từ ngày hôm đó em bắt đầu để tâm đến chàng trai thứ 3 trong đời mình... Min Yoongi. Cả Baek và Jin đều đến cùng vs một nguyên nhân,chỉ có anh là bất chợt trong âm thầm. Yoongi ạ...em đã ngăn không cho mình yêu anh thêm nữa, nhưng vô ích anh à. Ban đầu em cứ nghĩ nó sẽ qua nhanh thôi rồi em sẽ hết yêu anh...đâu ai ngờ tình cảm đó nó lớn dần. Nhưng cũng chính vì vậy mà em đã đánh mất đi một người bạn. Chính thành viên BTS đã cho em có thêm một người bạn và cũng chính thành viên BTS làm em đánh mất người bạn đó. Lỗi do em đúng không anh? Nếu em yêu anh trong âm thầm thì có lẽ bọn em vẫn vui vẽ. Chỉ tại em không biết cách kiềm chế tình cảm của mình. Lúc đầu, em đã bias Jin bởi vì em ngưỡng mộ anh ấy. Jin thật sự là mẫu người đàn ông hoàn hảo. Chính Jin đã mang đến cho em hai người bạn. Một người là bạn học (A), một người là bạn mới do cô bạn ấy giới thiệu (B). Hai người họ một bias JungKook (A), một bias Jimin(B). Ba đứa bọn em tuy không thân nhưng rất vui vẻ nói chuyện với nhau. À mà đúng hơn là thân theo kiểu AB và AC, cô nàng B và C hoàn toàn không biết nhau. Ấy vậy mà lập nhóm chat, bọn em từng đứa một lên tiếng nói chuyện trên trời dưới đất như đã thân thiết từ lâu. Mãi cho đến khi em biết mình yêu một người khác trong BTS. Chính là anh....Min Yoongi. Vô tình trong tiềm thức hiện lên bóng dáng người con trai em chưa từng để ý. Và rồi bất chợt em nhận ra anh, post ảnh anh lên zalo thì ngay lập tức nhận về sự phản đối của cô ấy. Lần thứ 2 có vẻ cô ấy rất tức giận....suýt nữa thì bọn em cãi nhau. Chỉ vì em đã chọn Jin trước, dù yêu tất cả thành viên cũng không được post ảnh bày tỏ vì phải nghĩ cho ARMY khác. Nếu được, đó cũng chỉ có thể là NamJoon, theo couble. Cô ấy bias Jimin nên được quyền "yêu" luôn anh. Còn em thì không =(( . Chỉ được yêu anh trong âm thầm. Vì tình bạn giữa bọn em, nên em đã cố gắng ngừng yêu anh. Đến một ngày...em lại nhớ anh rồi post pic anh chỉ là đôi môi cong chu choe đỏ ửng, vậy mà.....cô ấy đã nỗi giận và unfriend em. Thật sự rất buồn. Là lỗi tại em , tại em hết. Thế là em đã mất đi một người bạn chỉ vì vô tình em yêu anh....em chỉ lo cho cô bạn nhỏ của em sẽ khó xử giữa hai bên. Nhưng sẽ không sao đâu anh ạ...bởi vì....họ mới thật sự là bạn thân của nhau, em chỉ là kẻ đến sau nên không gì gọi là thân thiết. ừmmm....em luôn xem họ là bạn. Và vẫn sẽ yêu anh theo cách của mình. Min Yoongi#