cheerfulcallie
5,000+ Views

Bali, Indonesia

13 Comments
Suggested
Recent
@cityofkyle This isn't film, so if you think about it this is really just a bunch of 0's and 1's making up information on a little card. No exposure on to film and the fact that cameras see differently then us means that it is already at an alter state when it goes on the computer. That being wordily said (lol), this image is probably has some contrast increases to bring out the sky..
so to sum it up in one word. yes lol..now on to the meaning of life haha.
@happyrock yes @dillonk answers correctly and they are fishing boats, i agree with you the sky is unreal, (*_*) @mrjockX hmm, i dont remember and it has been awhile since ive seen that movie but i trust they must look similar to that scene..
@cityofkyle I think that @mrjockX was joking about how long my answer was...lol
@mrjockX If we aren't being long winded, yes. Lol
Cards you may also be interested in
Ai nên là người quản lý chi tiêu trong gia đình?
Nói đến việc quản lý tài chính trong gia đình, phụ nữ chẳng hiểu nổi vì sao đàn ông lại có thể chi tiền triệu cho một bữa nhậu. Trong khi đó đàn ông cũng cảm thấy vô lý khi vợ mình mua chiếc túi xách hết cả nửa tháng lương. Tiền bạc đôi lúc là vấn đề chính gây ra xung đột giữa vợ chồng nếu cả hai không có sự thống nhất và trao đổi thẳng thắn với nhau về tiền. Vậy vợ chồng nên quản lý thu chi thế nào để không gặp trục trặc trong hôn nhân? Câu trả lời sẽ có trong bài viết dưới đây. Tiến sĩ Giáo dục Nguyễn Phương Chi, tác giả của Blog nổi tiếng “The Present Writer” đã chia sẻ 3 cách quản lý thu nhập phổ biến trong gia đình. Mỗi phương pháp đều có những ưu nhược điểm riêng. Vì vậy bạn cần cân nhắc kỹ khi áp dụng cho gia đình mình. Nếu có thể, hãy thử nghiệm cả 3 phương pháp này trong ít nhất một tháng để biết được phương pháp nào phù hợp với mình nhất. Kiểu 1: Chỉ vợ hoặc chồng giữ tiền Có thể thấy, đây là kiểu quản lý tiền bạc phổ biến nhất trong mỗi gia đình Việt. Vợ hoặc chồng sẽ là người nắm giữ toàn bộ thu nhập và phụ trách chi tiêu cho cả gia đình. Hầu hết trong mỗi gia đình Việt vợ là người quán xuyến hết tiền bạc. Ưu điểm Thu nhập được kiểm soát tập trung, chặt chẽ và dễ dàng quản lý. Nhược điểm Áp lực trong mọi quyết định tài chính sẽ đè nặng lên một người, người còn lại dễ trở nên bàng quan và thiếu sự đồng cảm nếu đôi bên không thường xuyên chia sẻ. Giải pháp:  Trong gia đình, ai cũng muốn mình là người có quyền đưa ra quyết định tài chính. Tuy nhiên, chuyện quản lý tiền bạc lại là vấn đề chung. Bất kỳ quyết định nào liên quan đến tiền bạc đều nên có sự đồng thuận của cả hai để xây dựng sự tin tưởng ở nhau. Ngoài ra, tiền nên được giao cho người có khả năng quản lý tài chính tốt hơn chứ không nhất phải là người vợ hoặc người kiếm được nhiều hơn giữ tiền. Người cầm tiền cũng phải là người biết sắp xếp thu chi rõ ràng và minh bạch, luôn có sự thỏa hiệp trong mọi quyết định tài chính của gia đình. Kiểu 2: Tiền của ai người nấy giữ Đây là kiểu mỗi người sẽ tự quản lý thu nhập của mình, chỉ đóng góp một phần vào chi tiêu chung của gia đình như tiền sinh hoạt, ăn uống, học phí cho con cái,... Tiền của ai người nấy giữ và chỉ đóng góp cho khoản chung của gia đình. Ưu điểm Đôi bên sẽ có được sự tự do tuyệt đối với đồng lương của mình sau khi đã đóng góp một khoản cho gia đình. Mọi thứ đều được phân chia rạch ròi, tránh va chạm lẫn nhau. Nhược điểm Thiếu cái nhìn tổng quát về tình hình hình tài chính chung của cả gia đình: Người này có thể không biết người kia kiếm được bao nhiêu tiền và chi tiêu vào những gì? Khi gia đình có những mục tiêu tài chính lớn như mua nhà, mua xe, đầu tư hay tiết kiệm thì sẽ rất khó để thống nhất và thực hiện hiệu quả. Thiếu công bằng nếu một trong hai người không có nguồn thu nhập ngang nhau. Đôi khi sẽ gây ra áp lực hoặc bức bối cho người còn lại khi không đủ tiềm lực tài chính để đáp ứng cho các khoản chi tiêu chung của gia đình. Giải pháp: Trong hôn nhân không nên có bí mật tài chính giữa hai người. Do đó, cả hai vợ chồng nên công khai thu nhập và phân chia tỷ lệ đóng góp cho gia đình theo mức thu nhập của mỗi người. Chẳng hạn nếu người chồng có thu nhập cao hơn, chi tiêu nhiều hơn thì có thể đóng góp 60% lương tháng cho quỹ chung thay vì chia 50-50 như thông thường. Đồng thời, rạch ròi trong tài chính là tốt nhưng vẫn cần có sự trao đổi thường xuyên giữa vợ chồng để gắn kết và thực hiện mục tiêu tài chính chung hiệu quả. Kiểu 3: Hai túi tiền thông nhau Vợ chồng sẽ hợp nhất thu nhập của mình lại và cùng nhau quản lý chi tiêu đồng đều. Thu nhập sẽ được phân chia cho các khoản cố định hàng tháng, khoản tiết kiệm, đầu tư và có cả khoản tiền tiêu riêng của mỗi người. Để dễ dàng theo dõi, vợ chồng nên có một tài khoản ngân hàng chung, khi một người rút tiền để chi tiêu cho việc nào đó, người còn lại cũng sẽ theo dõi được. Cùng chia sẻ và quản lý tài chính trong gia đình sẽ giúp cả hai gắn kết hơn. Ưu điểm Mọi thứ đều rõ ràng và minh bạch. Vợ chồng có tiếng nói chung, phấn đấu vì mục đích chung nhưng vẫn có sự tự do nhất định. Nhược điểm Chi tiêu không tập trung nên khó quản lý và đôi khi tạo ra sự bất đồng nếu cả hai không thường xuyên trao đổi và có kế hoạch tài chính chung rõ ràng. Giải pháp: Trang bị kỹ năng quản lý tài chính cá nhân và dựa vào điểm mạnh của đối phương để đưa ra những quyết định tốt nhất. Cần có sự thống nhất trong kế hoạch phân bổ thu chi cho gia đình. Nếu nhận thấy cả hai có một vài điểm bất đồng ý kiến, hãy trình bày rõ ràng về quan điểm của mình để cùng nhau tìm ra cách giải quyết phù hợp. Sau cùng, dành cho những cặp vợ chồng hay chi tiêu qua thẻ chung, bạn cần sử dụng thêm app quản lý chi tiêu để dễ dàng theo dõi và kiểm soát nguồn tiền. Hiện nay, một số ứng dụng đã cho liên kết với tài khoản ngân hàng có thể kể đến như Misa, Money Lover, Mint, YNAB,... Tựu chung, không quan trọng ai là người giữ tiền, quan trọng là vợ chồng bạn chọn được cách quản lý thu chi phù hợp với hoàn cảnh gia đình mình. Điều quan trọng để tài chính gia đình luôn ổn định và bền vững đó là đôi bên cùng tin tưởng và chia sẻ với nhau. Đồng thời phải luôn trau dồi những kỹ năng quản lý tài chính cần có để nâng cao chất lượng cuộc sống gia đình mình. (Bài viết tham khảo từ tác giả Nguyễn Phương Chi - The Present Writer.)  Để cập nhật thêm nhiều kiến thức và phương pháp quản lý tài chính hiệu quả. Hãy nhấn nút “ĐĂNG KÝ NGAY” ở phía dưới để nhận thông báo mới mỗi ngày. Nguồn: https://redbag.vn/blog/ai-nen-la-nguoi-quan-ly-chi-tieu-trong-gia-dinh/
The story behind the most expensive gourmet coffee in the world: Kopi luwak
The life of a civet cat, strangely known as the coffee rat in Indonesia or tree dog on the Indian subcontinent, is not at all that bad. In the wild, they are free to roam anywhere they fancy, from the tropical forests of Sri Lanka all the way to the dense jungles of Sumatra. They are solitary creatures for most of their lives, but are persnickety eaters and thus discard rotten fruit and diseased mammals. The males get together with their female counterparts whenever they have to, receiving the better end of the deal by mating with no strings attached. They are nocturnal save for when a bright moon comes out. Then they sleep all night like they normally do during the day. And as long as their intestinal tracts remain fully functioning, they will continue pooing out a tradable commodity, one that also happens to produce the most expensive gourmet coffee in the world: the kopi luwak. There are over a hundred types of coffee in the world but only three -- Arabica, robusta and liberica -- are farmed exhaustively and made commercially available. The luwak coffee can be made from all three types but result in varying tastes. The Arabica bean in Indonesia is the most popular for the luwak blend, as well as for non-specialty coffee consumption. With a name like “cat-poo-ccino” and Jerry Seinfeld’s blunt “cat shit coffee” description from his hit TV show, Comedians in Cars Getting Coffee, the luwak and its history in Indonesia is nevertheless by no means a laughing matter. Before the introduction of coffee plantations, civet cats and coffee production were an unlikely pair. The civet cat was in fact a creepy pest scurrying over rooftops and eating prize-winning tajen cocks. Their utility hadn’t been explored at all as coffee “fermenters” and their fecal matter was a mere inconvenience to the villager, as is dog crap to the jogger in New York City. The luwak’s prodigious poo-coffee discovery came when the Dutch launched their cultuurstelsel program of enforced coffee planting in Java in the 19th century. Due to exploitative practices, the local indigenous workers were forbidden to enjoy the fruits of their own labor. Of course, prohibition piques interest and so the workers gave their beans a go, but only after they were passed through the guts of the civets running amok on the plantation fields. Fast-forward one hundred and some years. In 2012, the value of coffee exports from Indonesia reached US $1.5 Billion. Seventy percent of Indonesia’s total coffee production was exported, yet how much the luwak contributed to that figure is largely unknown. Regardless, being a highly sought after specialty blend, cat poo coffee has proven to be a lucrative business attracting global consumers for its rich taste, as well as its novelty factor -- sometimes more of the latter than the former. Its labor-intensive production process, as well as scarcity on the global market, drives up its price to anywhere from $300 to $600 per kilogram, making it the most expensive coffee in the world. A cup in the US can go anywhere from $50 to $80. Though coffee estates are seeing a decline in Indonesia, large-scale “wild-sourced” luwak plantations are still in operation, mostly in Sumatra. There are also the small backyard ventures popping up here and there that are proving to be quite profitable enterprises. Harmoni Bali Organik is an example of a successful homegrown luwak plant run by Kadek Ardhi, 54, and Santhi, 51 -- a husband and wife team. They operate right from their traditional Balinese home in Bangli where civet cats roam naturally in the forests and are even brought in by farmers in exchange for a 25-kilogram bag of rice. Unlike the coffee’s history, Kadek and Santhi’s roots in the business are not as deep. “In 2006, I had a Japanese visitor who recommended I merge business with pleasure,” says Kadek, 54, while sliding a tray of Arabica cherries into a civet cat’s cage. “At that time I had only two civets and I kept them just for fun. But he recommended that I breed them and so my capacity quickly grew to 18. Every month I was visited by my Japanese friend who inspected the cages -- now I have 94 luwak and I export my special coffee to Canada and Japan.” The production of kopi luwak is by no means a complicated process. The civet cat sleeps all day with their eyes creepily open and wakes up around sundown. Santhi and her team then begin sliding trays of about a kilogram of Arabica cherries to each cat for dinner. They gorge until satiated, defecate, circle their cages for a bit and then go back to sleep. It was a surprise to see that they meticulously sift through the best cherries -- a selling point that inflates their price tags because of this ability to distinguish good beans from bad. Surprisingly, they spit out the fruit, which is then collected and used as organic fertilizer -- sometimes even dumped on the side of the road next to the plantations where the cherries originated. Their feces are collected in a sieve from right under them in the mornings. The cleaning process begins by laying out the feces on trays in the open sun. “We don’t use water in cleaning the feces,” says Santhi. “The sun does the cleaning through drying and it takes anywhere from one to two weeks, depending on the sun.” Much debate surrounds the luwak coffee’s taste, with many experts asserting that the quality is in fact quite poor and nothing to be excited about. Some connoisseurs swear over the coffee and will go out of their way to make a purchase. Some claim the taste to be less bitter and earthier, yet the overall quality and robustness of flavor varies widely region by region. For Santhi, luwak coffee from Java and Sumatra is spicy while from Kintamani it is a bit more acidic. Nowadays, the kopi luwak can be seen as a business model of micro-economy interconnectedness. Take Santhi and Kadek Ardhi’s plant, for example. Coffee cherries are purchased from a Kintamani farmer and arrive every day at the same time before sundown: two bags weighing anywhere from 95 to 100 kilograms. They hire local help to feed and tend the cats, maintain the cages and package the final product, which then goes to what many might consider a sampling showroom, or sales point, for tourists, in a forest near Ubud. However, one drawback to luwak production is that the Arabica bean is ripe from April to June in lower altitudes (700 to 900 meters) and from April until September in higher altitudes (900 to 1200 meters or even more), such as in Kintamani. Despite a season-dependent output, Santhi and Kadek still manage to produce 25 kilograms per month for the international market, as well as 50 kilograms for the domestic one. However, luwak or not, the irony is that coffee in Indonesia appears to be unpopular. According to investment statistics in 2012 the per capita consumption was relatively low at 0.95 kilograms, compared to Finland where it was 11.7 kilograms. Unscientifically and by observation only, it seems that the artificial variety is preferred by Indonesian consumers, a powdery kind, which in fact has less coffee and more sugar with creamer -- a blend that is atrociously sweet and lacks real flavor and effect. Coffee culture has yet to catch up, although domestic numbers are slowly growing. All in all, the luwak coffee, or any other Indonesian-grown coffee for that matter, is worth boasting about and for thumbing the nation’s nose at the ex-colonizers.
Travel Bucket List
Hey everyone! Ever sense I could remember I have always wanted to travel, it is my dream to see the world and experience everything earth has to offer. This is why I need your help: Help me construct a bucket list by answering this question: What is your most favorite place to go? (vacation or for other reasons) Everyone can give as many places as you want but make sure that it is specific. So if you chose China; What part? Any specific things or places there that make it your favorite? Thank you so much to any who participate, it means a lot to me and I hope one day I can cross off every one of your places off the list. :) If you don't want to be tagged anymore just message me :) Also take a look at @danidee on Vingle! @JPBenedetto @ButterflyBlu @deilig @buddyesd @araiannagorniak1 @NSSagasshi @Taijiotter @VixenViVi @InPlainSight @candyland1986 @MinionPeach17 @PurpleChick @jokes @RaquelArredondo @Marichel @mistymaity @Karthikkrazzy1 @RajeshSamel @GalaxyTacoCat @VeronicaArtino @DeniseiaGardner @B2STANG88 @purplem00n23 @Arellano1052 @shantalcamara @TerrecaRiley @FabiolaGavina @adorkabledolly @CassidyCathell @kpoplover1995 @kisnow @sugajin94 @ElizabethT @ParkMeiFan @netchiBates @fallendendenjr @BluBear07 @EmilyMurphey @loftonc16 @JessicaChaney @WiviDemol @HardikPatel @SreeniNair @missvicky69 @biancaP @tyragallegos10 @EllieDean @esmeraldagutirr @Amye1 @DaniVO @MattK95 @Matokokepa @Narissatayy @CandaceJordan @missophiestik @Animaniafreak @GingerMJones @MauSenpai @crazyflames12 @FallenDeath @ZoeMe @EricaRFonseca @AkiraCondry @nikkinjg @doraga @JonPatrickHyde @biancadanica98 @malibella @Safaa12 @DenieceSuit @SarahVanDorn @misskurmet82 @chris98vamg @wjdeogks76 @RobertMarsh @nenegrint14 @Rhia @smnthcarter773 @NoSixJersy @MimiZu17 @jcl4rks0n @vanemunos @MissB82 @VIPforever123 @YessicaCardenas @jiggzy19 @TheGreenEyedPup @vuihi @UrShawol @amobigbang @ChristopherSuta @esha @wllmvns @NishatH @CleoHoney @AimeeH @notgucci3 @JezziCrypt @KellyOConnor @LeilaB @hopeismyanchor @AluSparklez @KiKi29 @VarunNambiar @EdenSisco @EugeneAngleber @LAVONYORK @KendaylBasden @KpopGaby @amandamuska @NerukaWong @BiblioLady
10 best new hotels of 2014
Over the last 12 months, many incredible hotels have opened around the world and HotelsCombined recently shared its favorites based on factors such as location, uniqueness of amenities and quality of service. The end result is a phenomenal group of castles, beach retreats and architectural wonders; including one in Bali. The Castle Hotel, Dalian, China Perched atop Lianhua Mountain and overlooking the Yellow Sea, this imposing chateau conveniently provides 292 guest rooms, a spa, fitness center, indoor pool, several restaurants and a “royal cellar” with a micro-brewery. For those really looking to splash out, the 6,674 square foot Presidential Suite has a marble entrance, a dining room for 10, a full-service pantry and a waterfront balcony. Shangri-La at the Shard, London Opened in May, this first UK property of Shangri-La is housed within the 34th to 52nd floors of London’s iconic Shard skyscraper - the tallest building in Europe - and thus offers spectacular city views. Other highlights include a champagne bar, an infinity sky pool on the 52nd floor and an enviable location in the heart of the London Bridge Quarter. citizenM Times Square, New York City Trendy and colorful, this US debut of the citizenM hotel chain is perfectly situated within walking distance of many famous New York sites, including the Rockefeller Centre, the theater district and Central Park. Other perks include the rooftop bar and free in-room screening of the latest movies. With starting price at US$199 per night, it is also a real bargain for Midtown Manhattan. Pikaia Lodge, Galapagos Islands Located on Santa Cruz Island, in the center of the Galapagos archipelago, Pikaia Lodge is an eco-friendly retreat set on top of an extinct volcano crater. Close to a number of major wildlife sites and pristine beaches, the property offers a range of guided excursions and its own private Tortoise Reserve, with facilities including a spa and an infinity pool. Cromlix House, Scotland Owned by tennis superstar Andy Murray, this elegant Victorian mansion provides a peaceful countryside escape. Evoking the grand estates of yesteryear, the manor is furnished in Scottish antiques and onsite activities in the sprawling grounds include tennis (naturally), clay pigeon shooting, fishing, falconry and archery. Sofitel So Singapore Housed in a heritage building near Raffles Place, the Sofitel So’s décor - which includes elements designed by Karl Lagerfield himself – features a 19th century French style with a contemporary twist. Special touches here include in-room iPad minis, a gold-tiled rooftop infinity pool and complimentary mini bar drinks. Alila Jabal Akhdar, Oman Nestled within the Al Hajar mountain range, this serene retreat is surrounded by a stunning natural landscape teeming with caves, valleys, flowers, fruit trees and heritage sites (including the UNESCO-protected Bahla Fort). Guests can take a dip in the heated outdoor infinity pool overlooking the breathtaking gorge below or, for those who prefer, the villas have private terraces with plunge pools. Ace Hotel, Los Angeles This funky new LA abode plays an important part in the city’s cultural legend – housed within the historic United Artists building, the tower was once a movie studio and theater hub for independent artists. Today, it’s a stylishly renovated getaway where an in-room extra perk might include an acoustic guitar. Yemaya Island Hideaway, Nicaragua A tropical getaway, Yemaya offers up to 16 eco-friendly cabanas. Visitors to this retreat on Little Corn Island are encouraged to laze about in a hammock, enjoy a relaxing yoga session, sip on a cocktail at the beachside bar, partake in a variety of water sports, tuck into an organic meal at the onsite restaurant, or simply enjoy indulgent spa treatment. The Sarasvati Luxury Collection Resort, Bali Located in the exotic Seminyak and vibrant Legian areas, this resort offers guests direct access to the beach and upscale retail shops. The sunsets are gorgeous and there are activities for everybody; try a round of golf, mountain biking, go skydiving or relax with some fishing. For first-time visitors, the sacred Sangeh Monkey Forest and the famous scenic drive to Lake Bratan are great options. - See more at: http://www.jakpost.travel/news/10-best-new-hotels-of-2014-Wcd9aZUTOg1VFnhp.html#sthash.l9pepRf9.dpuf
Magnificent Madakaripura
If you don’t take a picture it never happened, or so it seems nowadays with the popularity of selfies and all and sundry owning a selfie stick. But with the popularity of most tourist sites it’s hard to get a composition that doesn’t include someone in the background. However, Madakaripura falls provides an all-natural backdrop without another soul for miles. Dubbed as the final meditation place of Gajah Mada, the elephant general of the Majapahit Empire, a visit to the misty, streaming falls is the ideal post-Mount Bromo excursion: It offers a much less strenuous experience than climbing up the 250 steps to the sulfur caldera. The falls are located roughly 35 kilometers from Bromo near a village called Sapih and can be reached via Jl. Raya Bromo to Lumbang on the way to Probolinggo. It is a pleasant ride — ideally on motorcycle — on which you will find yourself unconsciously pressing the brakes as the villages you pass on the snaking mountainous roads are enshrouded in lush and equally mesmerizing greenery. Five kilometers away from the waterfall’s parking lot a man will appear from what seems to be a bus stop and will charge the entrance fee of Rp 3,000 (3 US cent). A narrow dirt road flanked by banana and durian trees along with casuarina and some colorful apiaries will lead you to another “check point” which is unchecked and abandoned with a permanently raised barrier. From there, it is another kilometer to the stall-laden parking lot with a statue of the great Gajah Mada in the lotus position and an empty fountain sitting dryly right in the middle of it. Be assertive and be on your guard. No sooner than alighting and touts will hound you. The trail however is quite visible making the falls easily accessible. A guide is in fact not necessary but if you choose one — or passively allow one to latch on to you — the cost will range anywhere from Rp 100,000. There have been instances of groups being charged over Rp 400,000, an outrageous price especially for a local doing nothing more than hold your hand when crossing the river. Negotiating is as advisable as bringing common sense since the area is still wild and mildly challenging to get through. You may have to cross the river about five times in total so proper footwear is essential as some rocks are deceivingly slippery. En route you will also encounter a number of stalls selling fried bananas, kopi panas (hot coffee) and tempeh (fermented soya bean cake) as well as hawkers selling ponchos for the stretch of trail which is rained on by bigger streams of cold and refreshing water. Do bring your own raincoat, unless you don’t mind getting drenched and riding home using the wind as your natural blow dryer. After a kilometer trek you will find yourself wading anywhere from shin-deep ripples to a mid-chest pool before getting to the lagoon, the hidden reward for your hard work. This last step requires clambering over a crest of rocks. There, the 200 meter-high waterfalls reveals itself in full showing how the canyon is really like a special chamber of sorts of all things natural. Apart from the several waterfall cascades, when light pours in at the appropriate time of day it illuminates the basin making the cliff’s fauna even brighter and more vibrant in color. The rushing water makes it difficult to hear and the large boulders lining the river are reminiscent of dinosaur eggs. It isn’t recommended to visit during the wet season as the water gets pretty muddy and the risk of flooding and landslides are much greater. Though we didn’t see any macaque monkeys, I heard that in fact it’s a good thing—they sometimes toss rocks off the cliff’s edge. But don’t worry, helmets are not required and if they were, I’m sure there would be several hawkers renting them out for a nominal fee. Finding yourself away from the frenzy of shutter-pressing tourists will make you really appreciate the pristine waterfalls and the feeling of being like Indiana Jones trekking right into the heart of the jungle. Crossing barefoot a river and pushing through branches sticking out into the pathway, your only obstacle to good times and people-free selfies!
Como o marco legal da energia solar pode impactar a sua conta de luz
O brilho do sol nunca teve tanto efeito no país como em 2020. O Brasil fechou o ano com 7,5 gigawatts (GW) de potência operacional da fonte solar fotovoltaica, somando as usinas de grande porte (geração centralizada) com os pequenos e médios sistemas instalados em telhados, fachadas e terrenos (geração distribuída), ante 4,6 GW ao final de 2019, ou seja, foi um setor que cresceu 64% no caótico 2020. Desde 2012, a fonte já movimentou mais de 38 bilhões de reais em negócios, sendo que, apenas no ano passado, os investimentos foram de aproximadamente 13 bilhões de reais no Brasil. Embora os números impressionem, vale ressaltar que esse é um segmento de geração de energia relativamente novo no país e que carece de uma legislação particular que fixe regras específicas para quem instala os painéis solares. A discussão está posta em um projeto que tramita na Câmara e opõe as tradicionais distribuidoras de energia e os representantes da energia solar. Atualmente, existe um clima de instabilidade jurídica que paira sobre o setor, em vista que ele é regulamentado apenas por resoluções da Agência Nacional de Energia Elétrica (Aneel). O projeto de lei 5829/19, conhecido como o marco legal da geração distribuída solar, promete instituir normas que acelerem a instalação de sistemas de energia solar e reduzam a conta de luz da população. Um dos principais pontos do projeto é prever uma regra de transição gradual e equilibrada para que haja o pagamento da rede de distribuição pelos micro e minigeradores de energia solar. O modelo deixaria a instalação dos painéis mais atrativa para os consumidores. De acordo com a Associação Brasileira de Energia Solar Fotovoltaica (Absolar), caso aprovado, o marco legal da geração distribuída provocaria uma redução de custos de aproximadamente 150 bilhões de reais somente no uso das termelétricas até o ano de 2050, uma vez que a geração de energia própria e renovável pelos consumidores reduziria a carga sobre o sistema. A fonte termelétrica é uma das principais responsáveis pelos aumentos na conta de luz. Além da redução de custos com outras fontes de energias mais caras para o consumidor, o crescimento no número de instalações de energia solar deve gerar outros 139 bilhões de reais em novos investimentos nos próximos 30 anos. Do ponto de vista do emprego, foram abertos 86 mil postos de trabalho no setor em 2020, e a expectativa com a aprovação do marco legal é de abrir mais 1 milhão de empregos na cadeia. “O PL é importante porque traz segurança e estabilidade para o segmento. A atração de novos investimentos fica atrelada a esse marco legal”, comenta Bárbara Rubim, vice-presidente de geração distribuída da Absolar. Prova do ambiente de insegurança jurídica é uma proposta da Aneel que alteraria a compensação elétrica. Hoje, a troca entre o que o produtor fornece de energia a seus vizinhos e recebe de volta em créditos é de um para um, mas a proposição da agência faria com que esse consumidor recebesse apenas 43% do que emprestou. Com o marco legal, as regras terão um caráter mais definitivo, aumentando a previsibilidade daqueles que optarem por instalar os painéis em suas empresas e residências. Do outro lado da mesa estão as distribuidoras de energia elétrica e o Instituto Brasileiro de Defesa do Consumidor (Idec). O órgão afirma que “os incentivos atualmente concedidos aos adotantes da geração distribuída causam impactos sobre as tarifas de todos os demais consumidores”. A alegação do Idec e das distribuidoras é de que os mais pobres vão pagar o ônus da política de energia solar. “Precisamos enfrentar todas as distorções do setor elétrico, uma a uma, e endereçá-las com absoluta adequação sistêmica, com estas análises de impacto regulatório, promovendo verdadeira justeza ao consumidor final com um serviço público robusto e perene”, diz a Associação Brasileira de Distribuidores de Energia Elétrica (Abradee) em ofício. A tese é embasada em dados da Aneel que apontam que esse subsídio cruzado somará 55 bilhões entre 2020 e 2035, mas o valor é percentualmente menor em relação aos novos investimentos e à economia gerada pelo não uso de outras fontes mais caras, como as termelétricas. Diante da disputa de interesses e do lobby pela aprovação ou modificação do PL 5829/19, o deputado relator, Lafayette de Andrada (Republicanos-MG), promete há mais de um mês votar o marco legal da geração distribuída, mas isso ainda não aconteceu. Os deputados aguardam uma sinalização do presidente da Casa, Arthur Lira (PP-AL), que tem ciência da urgência do projeto. Sem uma previsão concreta de votação e sobre quais pontos podem ser modificados pela Câmara, o sol segue brilhando, mas, no mínimo, curioso pelos próximos capítulos. Originalmente publicado em: https://veja.abril.com.br