dohoangyen
5,000+ Views

Muôn kiểu phát cuồng mèo của các quý cô nổi tiếng trong lịch sử

Chúng ta ai cũng biết: Đằng sau thành công của một người đàn ông luôn có bóng dáng của một người phụ nữ. Vậy nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi, đằng sau thành công và sự nổi tiếng của một người phụ nữ, đó là ai hay chưa?Sẽ có rất nhiều câu trả lời khác nhau cho câu hỏi kì lạ này. Đó có thể là một người đàn ông, một ước mơ cháy bỏng, một gia đình hạnh phúc và thậm chí là… những chú mèo.
Nữ diễn viên Vivien Leigh sở hữu hàng trăm chú mèo
Vivien Leigh (1913 - 1967) là một trong 16 nữ minh tinh màn bạc Hollywood vĩ đại nhất trong lịch sử. Sinh thời, bà nữ diễn viên chính trong nhiều bộ phim nổi tiếng như “Cuốn theo chiều gió”, “Chuyến tàu mang tên dục vọng”.

Song Vivien được khán giả biết tới không chỉ bởi vai diễn của mình, mà còn vì bà đặc biệt “phát cuồng” vì loài mèo. Tuy cuộc đời ngắn ngủi nhưng Vivien đã nuôi tới hàng trăm chú mèo. Có thời điểm, bà nuôi 17 chú mèo trong nhà cùng một lúc.

Chừng đó thôi cũng đủ thấy Vivien Leigh yêu mèo đến như thế nào. Một trong những giống mèo được bà yêu thích nhất là mèo Xiêm. Vivien từng nói: “Một khi bạn đã có một chú mèo Xiêm bạn sẽ không muốn nuôi thêm bất cứ con mèo nào khác”.

Hai chú mèo Xiêm bà yêu quý nhất của mình là New Boy và Poo Jones. New Boy (được đặt theo tên một nhà hát ở London) là chú mèo Xiêm đầu tiên của Leigh, bà yêu thích vì chú là món quà từ chồng mình. New Boy cũng chính là chú mèo được xuất hiện trong nhiều bức ảnh của Leigh nhất.



Harriet Beecher Stowe phải có mèo mới làm việc được
Harriet Beecher Stowe (1811 – 1896) là tác giả không còn xa lạ với những ai đã đọc bộ tiểu thuyết nổi tiếng “Túp lều của bác Tom”. Thế nhưng, ít người biết, động lực thôi thúc Stowe tạo nên tuyệt tác trên chính là một… chú mèo.

Đó là Calvin - chú mèo được đặt tên theo tên của chồng bà. Mèo Calvin tới với Stowe một cách rất tình cờ bởi chú là mèo hoang vô tình lạc vào nhà của nữ nhà văn nổi tiếng.Nhưng kể từ thời điểm đó, Calvin vô cùng gắn bó với Stowe. Nữ chủ nhân cưng Calvin tới mức để chú ngồi chung bàn ăn với bà, dùng bữa tối trong lòng và đứng trên vai mỗi khi bà viết văn. Stowe thậm chí còn tiết lộ, có mèo Calvin bà mới tập trung sáng tác được.

Khi gia đình phải chuyển đi, Stowe đã khóc rất nhiều vì bà buộc phải để Calvin lại cho một người bạn tên là Warner.


Florence Nightingale không rời mèo ra được một phút
Được mệnh danh là Người phụ nữ với cây đèn, Florence Nightingale (1820 - 1910) chính là người sáng lập ra ngành y tá hiện đại - một trong những người phụ nữ nổi tiếng nhất thế giới thời bấy giờ. Không những thế, theo BBC, bà là người nổi tiếng thứ hai tại Anh Quốc chỉ sau Nữ hoàng Victoria.

Tuy nhiên, ngoài những đóng góp được ghi nhớ trong ngành y tế, người ta còn biết tới Florence với biệt danh “Cat lady” vì bà quá yêu mèo.Trong suốt cuộc đời mình, bà đã nuôi tổng cộng hơn 60 chú mèo các loại chưa kể đến những chú mèo của bạn bè được bà nhận chăm sóc. Phần lớn thời gian của Florence là ở bên những chú mèo. Người ta nói rằng chưa lúc nào gặp bà mà trên tay bà không có một con mèo.

Nightingale từng chia sẻ: “Loài mèo có nhiều thiện cảm và gần gũi hơn so với con người”. Tên bà có trong danh sách những vĩ nhân phát cuồng vì mèo được trưng bày trong các bảo tàng trên khắp thế giới.


Clara Barton chăm sóc mèo đến quên ăn quên ngủ
Clara Barton (1821 - 1912) là một trong những người sáng lập ra Hội Chữ Thập đỏ Mỹ. Xuất thân là một y tá, trong cuộc nội chiến Mỹ, bà từng được mệnh danh là “Thiên thần trên chiến trường” với những cống hiến tuyệt vời của mình.

Trong đời sống cá nhân, Clara nổi tiếng là người say mê mèo. Khi được Thượng nghị sĩ Mỹ Schuyler Colfax gửi tặng một chú mèo con vì những đóng góp của mình, Clara đã nhảy cẫng lên vì sung sướng. Một trong những chú mèo được Clara yêu quý nhất là Tommy, một chú mèo có bộ lông đen trắng. Bà yêu quý Tommy đến mức chăm sóc chú đến quên ăn quên ngủ trong suốt 17 năm. Sau khi Tommy chết, chú còn được bà nhờ người vẽ tranh treo trong nhà của mình để tưởng nhớ.

Charlotte, Emily và Anne Bronte "nổi khùng" khi nghe ai đó nói xấu về mèo
Ba chị em nhà Bronte - Charlotte, Emily và Anne Bronte là những nữ nhà văn nổi tiếng của văn học Anh trong thế kỷ XIX. Thế nhưng, ít ai biết một trong những cảm hứng sáng tác chi phối cả ba chị em, đó chính là tình yêu với loài mèo. Điển hình là trong nhật kí cá nhân của Anne và Charlotte, người đọc bắt gặp hàng trăm hình ảnh và bài viết về mèo. Trong ba chị em, Emily được biết đến là người cuồng mèo nhất, bà thậm chí còn dành thời gian viết một bài luận bằng tiếng Pháp mang tên “Le Chat” (The Cat) chỉ để thể hiện tình yêu vô hạn với loài mèo và bảo vệ chúng một cách mạnh mẽ.

Emily phát cuồng vì những chú mèo và cảm thấy vô cùng tức giận khi người khác nhận xét xấu về chúng. Bà luôn cho rằng sự tự chủ của loài mèo còn tốt hơn nhiều lần so với đạo đức giả của một số thành phần trong xã hội.

Comment
Suggested
Recent
Mình cũng là một người vô cùng bấn loạn trước sự dễ thương của những con mèo
Cards you may also be interested in
Chó và mèo nè!
Tui thích cả chó và mèo. Có điều không vì thế mà tui không hiểu tại sao có người chỉ thích một trong hai loài, thậm chí là không ưa loài còn lại. Ngoài ra còn có quan niệm cho rằng chó với mèo chẳng ưa nhau. Tui nói thật là không hoàn toàn đúng đâu. Kì thực không phải tự nhiên mà lại xuất hiện quan điểm như vậy. Bản thân tui cũng từng thấy nhiều cảnh chó mèo hục hặc nhau rồi. Chuyện con này bắt nạt con kia, sau đó gấu méo uốn éo ầm ỹ không có gì lạ với những ai từng nuôi cả hai con cùng một lúc. Thật ra cần hiểu một điều rằng chó và mèo có những nét khác nhau, thậm chí trái ngược. Chó, không ngạc nhiên, được yêu mến hơn trong hai loài. Có người rất yêu chó, nhưng không ưa mèo, nhưng người thích mèo thì hầu như không có ác cảm gì với loài chó. Sao lại như vậy nhỉ? So với mèo, chó được xem là hữu dụng hơn nhiều cho con người. Các giả thuyết hiện đại phỏng đoán chó nhà ngày nay được thuần hóa từ loài chó sói thảo nguyên từ khoảng 10.000 năm rồi cơ, từ thời mà con người còn dừng ở văn hóa du mục và chăn nuôi gia súc. Chó được thuần hóa để giúp con người chăn gia súc, lãnh nhiệm vụ canh gác và ngoài ra là săn tìm nữa. Hóa ra loài chó vô tình được "làm sếp" với một số loài khác (thể hiện qua việc chăn gia súc và săn tìm) nhờ đi ké con người, nghĩ cũng trớ trêu ghê! Nhưng hiện giờ chắc không còn nhiều người để ý đến những "công năng" như trên của loài chó nữa. Ở chung với nhau đủ lâu, hai bên đã nảy sinh tình cảm sâu đậm rồi. Chó bây giờ đã là bạn. Thậm chí còn hơn cả bạn, vì chó còn là bạn rất tốt, bạn chí thân của con người. Loài người nói với nhau về "unrequited love - tình yêu không cần đáp trả" nhưng tui đoan chắc chưa có ai thực hành được trọn vẹn điều này, như loài chó. Chó còn được quý mến nhờ cách thể hiện tình cảm rõ ràng và sâu sắc, phần nhiều rất trung thành. Thực tế, nhiều người cho rằng mối quan hệ của loài chó và loài người gần hơn với quan hệ "master/servant - chủ/tớ". Loài chó phần nào phải phụ thuộc vào loài người, có pha chút "tôn thờ" với người chủ của mình. Từ "trung thành" khi dùng để nói về đức tính của một chú chó, nếu bạn nghĩ kĩ một tí, là hoàn toàn chính xác. Nói chung, một chú chó có đầy đủ những đặc điểm khiến người ta không thể không yêu quý nó. Mèo trái lại, có những đặc trưng mà một số người cho là khó chấp nhận. Thành ra số người thích nuôi mèo, không tính luôn cả những người con nào cũng chơi, kiểu gì cũng phải ít hơn số người nuôi chó. Thành thật mà nói tui cũng không biết ngoài bắt chuột ra thì mèo còn giúp ích gì cho con người nữa. Dù chênh lệch nhau kha khá, đa số các giả thuyết đề xuất khoảng thời gian con người bắt đầu thuần hóa mèo tương đối trễ hơn loài chó, khoảng 8.000 năm trở về trước. Nhưng đó là chỉ khi cho rằng mèo thực sự đã được "thuần hóa". Cá nhân tui không cho là như rứa, lí do sẽ nói thêm ở sau nhen. Cũng như chó, hiện giờ người ta quan tâm đến loài mèo với tư cách là một trong những vật nuôi phổ biết nhất. Chắc là còn tùy vào cảm nhận cá nhân (bản thân tui lúc nào cũng nghĩ mình khoái mèo hơn chó, dù chỉ một tí xíu thôi) nhưng theo tui thì một trong những lí do cho điều này là vì mèo có một ngoại hình rất là khó cưỡng. Dù bọn mèo nhà thường chỉ suốt ngày ăn ngủ, chải chuốt và uốn éo những tư thế không rõ mục đích, người ta vẫn không thể kiềm chế được việc phải sờ nắn tụi nó. Bảo bọn mèo chảnh nghĩ cho cùng thấy cũng hơi đúng một tí. À, mà đúng là chỉ đúng một tí thôi, vì theo tui, nói đến mối quan hệ giữa con người và loài mèo cần một cách tiếp cận khác. Như bên trên, tui không cho là loài người đã hoàn toàn "thuần hóa" được loài mèo theo đúng nghĩa đen, mà ở một giai đoạn nào đó, giữa cả hai chỉ tồn tại một sự thỏa hiệp tương đối mà thôi. Điều này có nghĩa là loài mèo không hoàn toàn phụ thuộc vào loài người, và do đó đối với chúng loài người không có được cái "quyền năng sai bảo". Một cách ngắn gọn, mèo không xem con người là "chủ", mà chỉ như một sinh vật ngang hàng với chúng. Ấy chứ đừng ghét mèo vội. Đúng là bọn mèo chảnh thật, chả nghe lời bạn gì cả. Nhưng bạn cũng đâu có răm rắp nghe theo lời lũ bạn cùng lứa mình đâu nhỉ? Và công bằng mà nói, ngang hàng có nghĩa là mèo vẫn làm bạn với con người được chứ. Loài mèo, dù không biểu lộ cảm xúc rõ ràng và mãnh liệt, điểm làm nên sự đáng yêu của loài chó, nhưng không phải là không có sự gắn bó với con người. Điều này tui đã trải nghiệm rồi, vì ở nhà, mẹ tui, chó tui, mèo tui và tui thân nhau lắm. Mối quan hệ đó tui thích gọi là "unconditional love - vô điều kiện" - đến để rồi biết là sẽ đi, nhưng không phải là khi nó ở đó, mọi thứ là không thật. Bạn nhớ nhé, đối với loài mèo, để yêu chúng bạn còn phải biết hi sinh nữa đó! Cuối cùng thì, làm thế nào để hai tụi nó chơi chung với nhau nhỉ? Thông thường, chó thân thiện và cởi mở hơn, còn mèo thì hoặc rất bàng quan, hoặc lại tỏ ra hơi lầm lì một tí. Điều này dẫn đến một số kịch bản. Nếu bạn có sẵn một chú chó nuôi cũng hơi bự rồi, sau đó đem về một em mèo sơ sinh, mọi thứ hoàn toàn có thể diễn ra êm đẹp. Ngược lại, nếu "chủ hộ" là mèo, nhiều khả năng bạn chó sẽ rất khó tìm cách hòa nhập, bởi lẽ mèo khi đã định hình tính cách thường khá khó gần và ưa một mình. Bạn chó dù rất hay bày trò chơi với mèo, nhưng có vẻ như bạn mèo xem đó là những trò ngớ ngẩn thì phải, nên chả quan tâm đáp lại gì cả, thậm chí còn quẹt cho bạn chó vài đường, rất là thương tâm. Kịch bản tốt nhất đó là nuôi cả hai em khi còn là sơ sinh. Khi bé, con vật nào cũng dễ dàng làm quen và chấp nhận nhau hơn (thì con người cũng thế mà, tui nhớ khi bé tui chả ghét ai cả, lớn lên tui ghét cả đống người). Bạn có thể đóng vai trò là chất xúc tác, dạy cho hai em ăn chung, ngủ chung, thậm chí đi vệ sinh chung. Giữa chúng có thể có được một tình bạn đẹp, còn bạn có thể có vô số kiểu hình đẹp nếu muốn. Vậy đó, không phải chỉ đơn giản là "hục hặc như chó với mèo" đâu! Cái gì cũng cần thời gian và nỗ lực của tất cả các bên thôi. :D