0
Following
1
Follower
0
Boost

Tình đầu là tình thiêu thân.

Người ta nói, người bạn thích ở thời cấp ba chính là người mà bạn yêu nhất. Vì ở đó không có sự ngô nghê lúc tiểu học, không còn sự mông lung như cấp hai, nhưng lại chưa chạm đến những điều phức tạp thực tế khi đã trưởng thành. Đó là khoảng thời gian yêu thương giản đơn và chân thành nhất mà chúng ta đã dành cho nhau. Tình đầu là thứ tình dở dang mà chân thật, là thứ tình tưởng chừng không thể chia cắt vậy mà dễ dàng tan biến trong sương gió mong manh. Mỗi khoảnh khắc cười đùa, mỗi cái nắm tay, cái ôm nơi tình đầu cứ mãi bám theo những ký ức, nằm gọn trong ngăn kéo của quá khứ và thỉnh thoảng ùa về trong tâm trí ta. Yêu lần đầu, ta lao vào tình yêu hệt như con thiêu thân lao vào ngọn lửa. Rồi cũng như ngọn lửa đốt cháy thiêu thân, những trái tim vụng dại lao vào lửa tình để rồi quằn quại với những đớn đau, thương tổn. Nặng tình với một người là cái ngu nhất, nó sẵn sàng xé tan lồng ngực, xóa nhòa đi hai chữ yêu thương. Nhưng trên hết, đớn đau nơi tình đầu khiến ta khó lòng yêu thêm một ai. Những rung động đầu đời cho ta cảm giác ấm áp khi được chở che, niềm hạnh phúc khi được quan tâm, vui vẻ khi được chiều chuộng. Nhưng chính nó cũng cho ta cảm giác đau nhói đến chết đi, những nỗi niềm ngổn ngang khó giải thích, sự lạc lõng và cô đơn đến khôn cùng. Rồi cuối cùng, nước mắt cứ vô thức tuôn rơi.

Đã là ký ức, nếu có thể hãy chỉ giữ lại những điều tốt đẹp.

Lang thang Sài Gòn, lần thứ hai vô tình gặp "người quan trọng của quá khứ", đối mặt nhau rồi mỉm cười chào nhau. Cảm giác lạ lắm. Nếu là trước đây, có lẽ đến nhìn mặt nhau còn không muốn, đừng nhắc đến mỉm cười chào nhau. Thế rồi, cô nhớ có lần được hỏi về tình yêu, về điều mình hối hận nhất, cô lại chọn cho mình 3 chữ: "Không gì cả". Nếu là cách đây 3 năm, cô sẽ có rất nhiều điều hối hận để lựa chọn cái "nhất" cho câu trả lời. Tuy nhiên, đó chỉ là nếu, còn hiện tại với cô mọi thứ diễn ra đều có lí do của nó. Cô nói với mọi người rằng: “Mọi thứ, mình phải trải qua, phải ngã, phải trầy xướt, phải đau, phải khóc thì mới có thể trưởng thành. Tình cảm cũng vậy thôi”. Cô nghĩ vậy. Mà… đã ngã thì sẽ có vết thương. Dù trầy nhiều hay ít, dù rách sâu hay không thì đó cũng là một vết thương. Con người rồi cũng sẽ thay đổi, nhưng những vết thương thì vẫn còn mãi đó thôi. Chỉ là thời gian cứ thế trôi, vết thương cũng sẽ lành, nỗi đau thì sẽ hết. Đôi khi trái gió trở trời, những vết thương lại nhói lên một thứ cảm giác đau nhất thời rồi thôi.