0
Following
0
Follower
0
Boost

Chúa Đã Cho Chúng Tôi Sống Lại

Cuộc đời của mỗi người khi sinh ra được bắt đầu bằng sự chấp nhận những gì mình không có quyền lựa chọn. Sự may rủi đó người ta cho là số mệnh. Tôi tự hỏi: "Vì sao tôi phải theo đạo Phật và thờ cúng nhiều vị thánh thần? Tại sao có nhiều người theo đạo công giáo và vô số những người khác nữa sùng bái tôn giáo hoặc chủ nghĩa của riêng mình? Tôn giáo ví như một ngôi nhà của linh hồn. Có những linh hồn phải chịu chấp nhận ngôi nhà của mình đôi khi chỉ bằng những tập quán di truyền và người ta cương quyết trung thành tin vào đó như một sự trói buộc vô hình khó lòng vượt ra hoặc thay đổi. Tôi cũng không thoát khỏi những quy luật tất yếu đó. Cho đến hôm nay đã hơn nửa đời người, khi tôi có cơ hội đến với Chúa, Chúa thay đổi ý nghĩ, việc làm của tôi. Những gì Chúa làm cho chúng tôi không chỉ bằng cảm nhận từ ý thức mà bằng quyền phép to lớn của Ngài. Từ đó tôi mới biết được trên thế gian này chỉ có một ngôi nhà duy nhất của linh hồn thôi - đó là nhà Chúa - Đức Chúa Trời là Cha duy nhất đã sáng lập ra muôn loài và vũ trụ. Có người gọi Chúa là Thượng Đế, có người gọi là Đấng Tạo Hóa, có người gọi là Ông Trời, v.v... Người ta tha hồ đặt tên gọi riêng cho Đức Chúa Trời và cứ theo trí tưởng tượng của mình, người ta kêu gọi Ngài, sùng bái, thờ lạy, áp đặt cho Chúa của chúng ta biết bao giáo điều, quy luật mà Ngài không muốn thừa nhận. Tôi chợt có một so sánh: - Tôi, trước khi tin Chúa cũng giống như người mù (trong câu chuyện ngụ ngôn "Người mù xem voi"). Tôi như một người mù trong vạn vạn người mù mà bẩm sinh phải gánh chịu một số mệnh đen tối. Chúa cho tôi sự sáng, Chúa thay đổi cho tôi một số mệnh và hạnh phúc rạng rỡ đã từ phép lạ của Ngài bao phủ trên cuộc đời của chúng tôi. Đó là sự thật. Trước khi đến với Chúa, đã có lúc tôi không tin vào bất cứ điều gì ở trên đời. Tôi chán nản cuộc sống bị lừa dối và gian trá. Tôi cũng không tin có trời và không tin vào thế giới hoang đường. Không tin có thiên đàng địa ngục. Không tin có ma quỷ và không tin có sự phán xét công bằng trong cõi sống và cõi chết. Nhưng tôi cũng không đứng vững trong sự bướng bỉnh lì lợm đó, rồi có lúc tôi thấy mình thật yếu đuối. Tôi sợ tai họa, sợ bóng tối và bị quy phục trước những quyền lực đen tối. Tôi trở thành một kẻ mê tín dị đoan và dẫm chân bước lần vào thế giới phù phép đầy ma quỷ. Tôi không biết mình có tội, tôi tin tôi không phải là kẻ ác và tôi chỉ là nạn nhân của mọi tội lỗi. Tôi căm thù tội lỗi của người khác và tôi phẫn nộ với đời. Trong sự tuyệt vọng ấy, tôi vẫn nhận ra mình luôn có một khao khát hết sức mãnh liệt. Tôi muốn có một chân lý thật sự trong đời. Có lẽ vì sự ước vọng ấy mà Chúa xót thương tôi. Từ những quan niệm sai lầm cũ, Chúa đã gội rửa giùm tôi sạch sẽ, âu yếm choàng lên người tôi tấm áo thơm tho như một người mẹ nhân từ độ lượng. Rồi từ đó tôi được tái sinh, có cuộc sống đầy ý nghĩa trong nhà Chúa.

Em hãy tưởng tượng về một ngày thu Hà Nội và nêu cảm nhận về vẻ đẹp ấy.

Ai đã từng đến Hà Nội vào trời thu hẳn không quên cái cảm giác se lạnh, không gian êm đềm, bầu trời trong xanh, cái nắng nhạt nhạt… của bầu trời thu Hà Nội. Tôi là người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, mùa thu Hà Nội đối với tôi như là một thói quen, một món ăn tinh thần không thể thiếu. Mùa thu Hà Nội đã trở thành cảm hứng sáng tác của rất nhiều văn nghệ sĩ, mỗi người có cách cảm nhận riêng nhưng họ đều có chung tâm trạng, đó là rất yêu mùa thu Hà Nội. Trời bắt đầu sáng, ngay khi mở mắt ra tôi đã có cảm nhận khác lạ, trong người thật khoan khoái, không gian rất êm đềm. Nhìn ra những chậu hoa, những bông hoa cúc vàng tươi đã nở rộ. Khắp không gian đã được bao phủ bởi hương thơm ngọt ngào của những chùm hoa sữa phảng phất đâu đây, những chiếc lá úa vàng đang rơi rụng… Thế là mùa thu dịu dàng đã về trên con đường Hà Nội! Sáng sớm, đứng trên gác tập thể dục tôi ngắm nhìn con phố thân quen. những Nhìn ra khoảng không gian bao la, những màn sương đêm mờ ảo bao trùm lên bầu không gian tĩnh lặng. Những mái nhà trầm lặng đứng trong sương, những dáng cây cổ thụ uy nghiêm đứng trong sương, cảnh vật yên tĩnh phảng phất sắc màu huyền bí. Mặt trời đã lên cao, những giọt sương đọng lại trên lá đã tan dần, làm lộ rõ mọi vật, trên đường xe cộ đã đi lại tấp nập. Những tiếng còi của xe buýt ngân dài, tiếng chuông xe đạp kêu rung reng trên phố; tiếng lạch xạch bày hàng, tiếng mặc cả dứt khoát trong khu chợ… đã làm cho thành phố trở nên rộn rã, nhộn nhịp hơn. Một ngày mới bắt đầu. Trẻ con đi học, người lớn đến cơ quan. Ai ai cũng tất bật với công việc của mình. Đến buổi trưa, mặt trời đã ở ngay trên đỉnh đầu, những tia nắng ấm trải dài trên đường, thỉnh thoảng lại lịm đi một lúc. Trên con phố nhỏ lững thững những gánh hàng hoa rong. Nào thược dược, lay ơn, nào hoa huệ, hoa cẩm chướng. Nhưng nhiều hơn cả là hoa cúc. Hoa cúc có rất nhiều màu nhưng đẹp nhất là màu vàng. Những bông hoa cúc đại đóa màu vàng tươi phải có đến hai, ba chục cánh hoa cong cong vẻ mỏng manh. Nhìn những khóm hoa cúc vàng đang giơ bàn tay xanh bóng lên trông như những đứa con của Thần Mặt Trời đang vẫy chào cha mẹ của chúng. Buổi trưa, trong ngõ yên ắng dường như chỉ còn tiếng lá reo xào xạc hòa quyện với giọng hót véo von của muôn loài chim, bỗng từ xa tiếng dép lẹt xẹt với giọng rao:

Cảm Nhận Về Một Mùa Thu

Mình thích mùa thu. Vì sao mình thích mùa thu ư? Thu ấy, nó giống như một loại kem tươi, hoà quyện giữa đông và hạ, mãi mà ko dứt. Mình trẻ con, mình thích ăn nên mình thích mùa thu. Bản thân mình thì lại rất tham lam, mình muốn có nhiều thứ nên mình cũng vẫn thích mùa thu. Mình thích mặc áo dài tay, quần ngố, đạp xe. Đấy, chỉ đơn giản thế thôi. Tôi ko có nhiều kỉ niệm để nhớ. Tôi cũng ko thích ôn lại kỉ niệm, vì đa số kỉ niệm mấy khi là vui. Tôi ko thích buồn, vì như thế rất yếu đuối và dễ sa ngã. Nhưng lạ, cứ cái lúc mà gió thu nó vờn nhè nhẹ, lá từ từ ngả màu, tôi thấy mình như bị chiếm hữu rồi. Một cái gì đấy rất mơ hồ, vô hình nó bao bọc lấy. Nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Thu buồn, màu vàng rất buồn và ảm đạm. Đôi khi nhìn chiếc là lìa cành mà như thấy bồi hồi xao xuyến, một chiếc lá mà như cả cuộc đời, xanh, vàng, rồi rơi. Ngắn ngủi, có dài là bao? Ôi là những chiếc lá kia, lìa cành rồi, còn biết nhìn về đâu. Lá nhỏ, cây to. Cây to, lá nhỏ. Có bao giờ cây to biết, có một chiếc là nhỏ đã rơi? Một cây to có nhiều lá nhỏ nhưng một lá nhỏ chỉ sống với một cây to thôi. Dứt là hết, là kết thúc. Là bơ vơ và lạc lõng, là bị dìm xuống và lãng quên.

Cảm nghĩ ngày khai trường

Cùng các bạn học sinh thân mến! Cái nắng hồng rực rỡ , chói chang của ngày hè đã dịu đi, nhường chỗ cho bầu trời trong xanh và làn gió thu mát rượi. Tiếng ve râm ran trong kẽ lá cũng lắng dần theo thời gian. Dó cũng là những dấu hiệu của mùa tựu trường đối với những cô cậu học trò chúng em. Một năm học mới lại bắt đầu: năm học 2013- 2014 - Một năm học tràn ngập niềm vui và mơ ước! Trong quãng đời học sinh của chúng em, ngày khai trường là những phút giây không thể nào quên được. Những háo hức, vui mừng của bạn bè sau bao ngày xa cách, những ân tình gặp lại nơi ánh mắt thầy cô, những bỡ ngỡ, e thẹn ban đầu của các cô cậu học trò lớp 6- lần đầu bước vào cổng trường cấp II. Và cũng biết bao nhiêu điều thú vị nữa đang ấp ủ trong lòng mỗi chúng em.. Cánh cổng trường mở ra như hai cánh tay dang rông chào đón chúng em vậy. Trước mắt chúng em là cả một khoảng trời mơ ước . Tất cả là sự thay đổi lớn. Bây gìờ, dưới mái trường thân yêu này- mái nhà chung của tuổi thơ chúng em đang ngập tràn cờ hoa rực rỡ trong không khí tưng bừng rộn rã của buổi tựu trường. Tiếng trống trường đã hối hả dóng lên, vang vọng lời thầy cô giảng bài như thúc giục chúng em vào ngày hôi lớn- ngày hội mở cửa tri thức, bay cao ước mơ để vững bước vào đời. Quý thầy cô giáo kính mến! Chúng em đang sống giữa những ngày đẹp nhất của quê hương, đất nước. Ánh hào quang từ nắng Ba Đình- nơi mùa thu cach mạng , tiếng Bác Hồ vang vọng mãi trong tim. Chúng em đang sống giữa những ngày của Tổ quốc yêu thương, nơi vòng tay âu yếm của mẹ cha, trong thiết tha ân cần của thầy cô giáo. Và đặc biệt hơn là sự chung sức chung lòng, chung bàn tay vun xới của toàn xã hội hôm nay. Chúng em hiểu rằng mình phải làm gì để xứng đáng với tấm lòng và niềm tin ấy. Chúng em luôn vinh dự và tự hào về truyền thống tốt đẹp của dân tộc, về những thành tựu vĩ đại mà cha ông đã tạo dựng. Càng vinh dự và tự hào hơn khi chúng em sẽ là những người chủ tương lai của một đất nước đầy vinh quang đó. Với nhận thức này, từ những ngày hôm nay, trên mái trường thân yêu này, chúng em càng cố công học tập, rèn luyện, phấn đấu trở thành những đứa con ngoan của gia đình, những trò giỏi của nhà trường, những người tốt của xã hội. Em xin hứa thực hiện tốt 5 điều Bác Hồ dạy, vâng lời thầy cô để đạt được kết quả tốt nhất trong năm học.

Cảm xúc: Ngày khai trường trong tôi

Khi nàng thu thay áo mới, khoác lên mình tấm áo kiêu sa, kiều diễm của ngàn chiếc lá nhuốm vàng kết trong nắng nhạt, khi hương hoa sữa thoang thoảng quyện trong từng con gió mỏng manh xen vào từng hàng cây, góc phố khiến lòng người lâng lâng thì đó cũng là lúc bắt đầu mùa tựu trường – mùa dệt nên những ước mơ, khát vọng, đam mê của tuổi học trò. Năm năm học dưới mái trường Tiểu học dân lập Lê Quý Đôn là năm lần khai giảng với những cung bậc cảm xúc không hoàn toàn giống nhau. Và có thể nói ngày khai trường năm nay là ấn tượng nhất với những học sinh lớp Năm như chúng tôi. Từ sáng sớm, khi thành phố còn chìm trong biển mây mù của những đợt mưa thu chưa dứt, gió nhuốm lạnh, len lỏi vào tận góc nhỏ của căn phòng, tôi đã giật mình trở dậy trong tâm trạng háo hức đợi chờ. Và chắc rằng không phải riêng tôi mà các bạn tôi cũng vậy, có lẽ ai cũng nhận ra mình lớn hơn thật nhiều khi trở thành những cánh chim đầu đàn của tổ ấm Lê Quý Đôn thân yêu. Cảm giác vui sướng ấy cứ dâng lên, nảy nở trong lòng tôi như những đóa hoa tươi mỉm cười trong nắng sớm. Tôi đến trường trong niềm vui hân hoan. Xa xa, ẩn dưới tán lá xanh mát, cổng trường hình ngôi nhà dần hiện ra theo bước chân tôi. Đến gần, cánh cửa rộng mở như người mẹ thân yêu dang rộng vòng tay đón các con thơ vào lòng. Bước qua cổng trường là hàng loạt những cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt tôi. Ôi! Trường tôi sao hôm nay đẹp thế? Nào cờ, nào hoa, nào dây trang trí và cả những chùm bóng bay bắt mắt đủ các sắc màu… Lạ thay, có nhiều nhóm học sinh đã đến trường tự bao giờ - thì ra không phải tôi đến sớm nhất như tôi đã nghĩ. Một lúc sau, học sinh chúng tôi đã có mặt đông đủ, các thầy cô đều mặc lễ phục thật đẹp mắt. Vậy mà mưa vẫn rơi. Giọt ngắn giọt dài nối đuôi nhau đáp xuống mặt sân, tưởng như buổi khai trường sẽ bị hoãn lại mất. Lúc đó, tôi mới cảm nhận được thế nào là cảm giác chờ đợi, nôn nao đến nóng lòng. Chốc chốc, chúng tôi lại chạy ra hành lang ngó xuống sân và thầm mong trời tạnh hẳn. Cuối cùng thì buổi lễ được tiến hành muộn hơn so với dự định nhưng cũng cực kì thành công. Những tiết mục văn nghệ mở màn sôi động đã hâm nóng bầu không khí se lạnh của buổi sáng mùa thu. Chúng em như những chú chim non cất cao tiếng hát ngợi ca mái trường – tổ ấm thân yêu thứ hai trong niềm tự hào khôn xiết. Sân trường ngập một màu đỏ của cờ và hoa. Không còn chút cảm giác se lạnh nào mà chỉ còn quanh đây cảm giác ấm áp và rất đỗi thân thương. Sau phần văn nghệ chào mừng, toàn trường đứng dậy làm lễ Chào cờ. Học sinh các lớp đứng trang nghiêm hệt như những chú lính trong đội quân tinh nhuệ đang sẵn sàng chiến đấu. Nhìn các em học sinh lớp Một còn bé nhỏ và lộ rõ vẻ ngây ngô, chợt ùa về trong tôi hình ảnh của năm năm về trước – lúc ấy tôi cũng như các em. Nhanh thật đấy các bạn ạ! Phải chăng bước chân của thời gian không tạo ra âm thanh nên nhiều khi ta không chú ý, để đến lúc ngoảnh lại mới ngỡ ngàng thời gian trôi qua thật nhanh… Rồi bài hát Quốc ca và Đội ca lần lượt được vang lên hào hùng thể hiện niềm tự hào dân tộc và quyết tâm phấn đấu học tập của học sinh chúng tôi. Không khí bắt đầu lắng dần khi cô Hiệu phó Phạm Thị Lan lên đọc thư của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Lá thư như một lời động viên, cổ vũ và nhắn nhủ chúng ta phải cố gắng học tập, rèn luyện ngày một tốt hơn: “Dù khó khăn đến đâu cũng phải tiếp tục…học tốt”. Và có lẽ phần ấn tượng nhất, gây xúc động nhất trong tôi là giây phút cô Hiệu trưởng Bùi Thị Quỳnh Hương lên đọc diễn văn khai giảng và đánh trống khai trường. Những giai điệu trầm bổng ấy đã quá quen thuộc suốt mấy năm qua mà sao hôm nay tôi nghe bồi hồi đến lạ. Mái trường ơi, thầy cô ơi, có phải đây là lần cuối cùng chúng con – những học sinh cuối cấp được nghe tiếng trống khai giảng dưới mái trường Tiểu học thân thương này? Suốt bốn năm qua, ngày lại ngày, sau tiếng trống trường là lớp học lại ngân lên lời thầy cô giảng bài, những phép toán, những bài văn,… đưa chúng con đến chân trời mới lạ…

Lễ hội Chùa Hương

Hàng năm, mỗi độ xuân về hoa mơ nở trắng núi rừng Hương Sơn, hàng triệu phật tử cùng tao nhân mặc khách khắp 4 phương lại nô nức trẩy hội chùa Hương. Hành trình về một miền đất Phật - nơi Bồ Tát Quan Thế Âm ứng hiện tu hành, để dâng lên Người một lời nguyện cầu, một nén tâm hương, hoặc thả hồn bay bổng hòa quyện với thiên nhiên ở một vùng rừng núi còn in dấu Phật. Hội chùa Hương diễn ra trên địa bàn xã Hương Sơn, trong địa phận huyện Mỹ Đức, tỉnh Hà Tây. Xã gần sáu thôn: Tiên Mai, Phú Yên, Hội Xá, Đục Khê, Yến Vĩ và Hạ Đoàn. Ngày mồng sáu tháng giêng là khai hội. Lễ hội thường kéo dài đến hạ tuần tháng 3 âm lịch. Đỉnh cao của lễ hội là từ rằm tháng riêng đến 18 tháng hai âm lịch. Ngày này vốn là ngày lễ khai sơn (lễ mở cửa rừng) của địa phương. Đến nay nghi lễ "mở cửa rừng" hàm chứa ý nghĩa mới - mở cửa chùa. Chùa Hương là một danh thắng nổi tiếng. Không giống bất cứ chùa nào, chùa Hương làm một tập hợp nhiều động, nhiều chùa trong một tổng thể cấu trúc kết hợp vừa thiên nhiên vừa nhân tạo. Tạo hóa đã khéo bày đặt ở vùng này nhúm núi đá gồ ghề bên cạnh sự mềm mại của các dòng suối. Màu sắc xám đanh, già dặn, dãi dầu của đá trơ ra bên màu xanh non tơ của cây lá. Sự hấp dẫn của Hương Sơn không chỉ ở bề ngoài mà còn có ở bên trong. Đó là vẻ đẹp sâu lắng giàu triết lý dân gian của hang động. Khách đến với chùa Hương có cái thú ngồi thuyền chiêm ngưỡng bầu trời, cảnh bụt, khoái chú nhìn sông ngắm núi như thấy một góc của non sông đất nước vừa thơ, vừa thực thu gọn trong tầm mắt và cũng huyền ảo như lạc vào cõi bồng lai tiên cảnh. Cảm xúc hư, thực đan xen lẫn nhau nâng tâm hồn của con người bay bổng, phiêu diêu. Con người đi tới đâu dấu tích lịch sử và văn hóa như đã in hầu hết vào thiên nhiên và đã được định vị. Ven núi có hang Sơn - Thủy hữu tình, hàng Long Vân, hang Cá. Trên cao có hang Hồng Sự, hang Sũng Sàm, hang Trú Quân, động Tiên, động Tuyết, động Hương Tích. Con người đến với thiên nhiên bằng tấm lòng bè bạn, đặt tên cho động, cho hang rồi xây chùa, lập điện tôn thành những chùa động hang độc đáo, tạo nên cái thiêng cái đẹp. Để rồi lại chính con người thăm viếng, ngưỡng mộ thờ phụng và hưởng thụ thành quả về miền thành tín của mình. Hang động ở Hương Sơn là yếu tố cấu thành quan trọng để quần thể Hương Sơn trở thành danh thắng nổi tiếng và đặc thù của quần thể này. Cả 3 tuyến du lịch (Hương Tích, Long Vân, Tuyết Sơn) đều khai thác các vị trí trong đá để thu hút khách. Tuyến thứ nhất gọi là tuyến Hương Tích. Khách chủ yếu đi tuyến này bởi vì ở tuyến này những gì đặc sắc nhất đều tập trung ở đó. Bắt đầu từ bến đò Yến Vĩ - Suối Yến - đền Trình Ngũ Nhạc - cầu Hội - chùa Thanh Sơn chùa Hương Đài - chùa Thiên Trù - chùa Hinh Bồng - chùa Tiêu - chùa Giải Oan - đền cửa Võng và cuối cùng vào trong Hương Tích. Bến Đục là nơi tập kết để vào chùa Hương. Khách theo dòng suối Yến bập bềnh vào cõi tiên, lên khỏi đò cách chừng hơn nửa km là đền Trình. Ngôi đền này thờ Sơn Thần, và mùng 6 tháng Giêng lễ mở cờ rừng được cử hành trọng thể tại đây để người trần gian xin phép thần rừng được vào rừng bái lễ và làm ăn sinh sống. Tiếp tuyến đường là đến bến Trò, tức là bến đò chùa Thiên Trù nằm lọt giữa một thung lũng xinh đẹp. Chặng đường tiếp, theo lối lên gập ghềnh vào chùa, trong có lối rẽ vào Chùa Tiên, đó là một hang động thoáng rộng. Trong chùa Tiên có vô số những pho tượng bằng đá và nhũ đá. Khi gõ lên nghe như tiếng chiêng, tiếng khánh và có một pho tượng trong suốt như thủy tinh hồng khi đặt ngọn đèn phía bên kia tượng. Hành trình tiếp đến chùa Giải Oan, trong khu vực chùa có giếng nước mang tên giếng Giải Oan, tương truyền xưa kia Đức Phật đõ tâty trầm tại Giếng nước này. Những di tích đậm màu sắc Phật như am Phật tích, đông Tuyết Quỳnh … dẫn dắt giúp du khách quen với cảnh thâm u của đất trời. Đến động Hương Tích (tức là chùa Trong) du khách được chiêm ngưỡng những nhũ đá - tác phẩm tuyệt mỹ mà tạo hóa phải thầm lặng hàng triệu năm bồi hoàn mới thành khối, thành hình lạ lùng đến thế, Tương truyền trong động này, Đức Phật Bà đã tu hành đắc đạo. Sau đó các La Hán cũng tu luyện nơi đây. Một hệ thống các tạo tác nghệ thuật do những nghệ sĩ vô danh tài ba để lại trong hang động, tiêu biểu nhất là tượng Phật Bà Quan Âm. Phật Bà có hình dáng một thiếu nữ, khuôn mặt trái xoan, cổ cao ba ngấn, đầu đội mũ Bồ Tát. Phật Bà ngồi lên tảng đá trông tựa gốc cổ thụ, chân như để hờ lên một bông sen độ nở. Đây là pho tượng khá đẹp, nét chạm rắn rỏi mà thanh thoát. Hình tượng Phật Bà thật gần gũi với người lao động... Phía trong cùng hang động, có đường "lên trời" và cả lối xuống "địa phủ”.